![]() |
| Thịt ba chỉ nướng bằng xiên tre tươi Ảnh: Hàn Giang |
Phàm
là thịt lợn nướng cứ phải sườn hoặc thịt ba chỉ mới đáng gọi là số một. Trời
lạnh thế này mà cắn miếng thịt nướng ấm vị riềng, nhấp ngụm rượu, cùng chiến
hữu bàn luận chuyện nhân tình thế thái, thật không gì thú bằng.
Sáng
sớm xuống chợ huyện mua ít thịt lợn đen. Giống này thịt chắc mà thơm. Mỡ trắng
đục, khi chín thì giòn chứ không nhão nhoét toàn nước như giống lợn công nghiệp
ở xứ ta bây giờ. Thịt mua về thái từng miếng nhỏ, tầm ngón chân cái. To quá
thịt chín không đều mà bé quá thì dễ bị xác vì mất nước. Ướp mắm, muối, riềng,
mẻ và các loại gia vị. Riềng phải là loại trồng ở đất đồi, củ vừa phải, vị thơm
nồng, ướp vào thịt nghe dậy lên mùi quê hương, ấm như lần đầu cầm tay con gái.
Lại nói chuyện thịt ngon, ướp đúng vị rồi mà nướng bằng lò điện hay bằng vỉ sắt
thì quả là không xứng. Nướng thịt đúng chất đồng quê là phải có than hoa và
xiên tre. Tìm lấy một thanh tre tươi độ nửa mét, pha thành từng que nhỏ, dùng
rựa sắc mứt nhọn một đầu.
Chọn
một chỗ khuất gió nhưng đừng kín quá, bày một mâm rượu be bé. May mắn mà có
được thứ rượu Sán Lùng chính hiệu Bát Xát thì đúng là tuyệt hảo.
Chọn chỗ, bày mâm, gầy than, rót rượu. Rồi thì kẻ
quạt, người xoay, chả mấy chốc mà mỡ từng giọt, từng giọt nhỏ xuống. Nước từ
trong xiên tre ngấm dần vào thịt. Mùi thịt mỡ cháy khen khét, mùi riềng ấm sực,
mùi mắm tôm dậy lên đốt cháy tì vị. Hai tuyến nước bọt của ta lúc ấy phải nói
là làm việc cật lực. Nhấp một ngụm rượu. Gió đông thổi đến. Mấy anh em vừa xuýt
xoa vừa nhấc chiếc xiên nóng lên, cắn ghé vào miếng thịt rồi tuốt dọc xiên.
Toàn bộ vị giác hưởng trọn vị ngọt của thịt, vị ngầy ngậy của mỡ, cái nồng nàn
của riềng, cái đậm đà của mắm tôm đất bắc. Chao ôi, ngọt chi cho bằng vị quê.
Hàn Giang

0 bình luận :
Post a Comment