Người Việt Nam có nhiều người viết chữ đẹp. Nhưng cái đẹp đó nhiều khi
là cái đẹp hoa tay, không phải cái đẹp theo đúng yêu cầu của thư pháp Trung
Quốc (China). Mình nhìn người Trung Quốc viết và viết theo, cho nên cái đẹp là
hồn nhiên mộc mạc, kiểu đẹp dân dã. Ở Việt Nam, các nhà Nho không mấy người học
thư pháp, trong khi thư pháp là nghệ thuật cao nhất của Trung Hoa, cao hơn họa
và thơ. Ông nội tôi [tôi = Phan Ngọc] không cho phép thầy tôi viết chữ tốt, sợ
sẽ viết chậm không viết hết bài trong kỳ thi. Bác tôi thi hỏng hoài vì lo trau
chữ. Cụ nghè Nguyễn Xuân Ôn nổi tiếng hay chữ nhưng cũng nổi tiếng là chữ rất
xấu.
 |
| Bát nhã Ba la mật đa tâm kinh |
Thầy tôi kể lại chuyện sau đây: Sau khi đỗ phó bảng, thầy tôi thấy chữ
mình chưa Tàu, đi học với một danh bút Trung Hoa ở Huế tại hiệu La Thiên Thái.
Mỗi tuần chỉ học hai giờ, những mỗi tháng mất nửa tháng lương. Chỉ sau đó, thầy
tôi mới hiểu thư pháp là cái gì. Hai tuần đầu, phải cởi trần ra, chỉ mặc quần
đùi, không được cầm bút, mà phải tập vận khí. Chỉ khi nào ngắm nhìn cái bắp
thịt nổi lên chứng tỏ đã vận được khí đúng quy cách, lúc đó mới được phép cầm
bút. Tập được vạn khí rồi, phải tập cầm bút. Trò này cũng đòi hỏi hai tuần.
Phải cầm bút như thế nào để truyền hết khí ra đầu ngón tay. Cái bút lông cầm
trong ba ngón tay ngó bên ngoài hết sức lỏng, nhẹ nhàng nhưng thực ra là rất
chặt, không ai giật được nó khỏi tay mình. Cứ cầm như thế mà không được viết gì
hết. Chốc chốc ông thầy lại giật mạnh cây bút. Cây bút lại rơi ra. Thế là hỏng.
Tập như thế hai tuần lễ. Một ông tiến sĩ Việt Nam nhìn theo con mắt văn hóa
Trung Hoa là người chưa biết cầm bút.
 |
| Chữ Tinh - 精 qua bút pháp của Nhạc Phi |
Sau đó đến trường phái. Trường phái dùng gân, trường phái dùng cốt …
mỗi trường phái đều có những bậc thầy phải theo. Đã theo trường phái nào thì
phải chấp nhận những quy tắc của trường phái ấy, không được lẫn lộn. Ông thầy
đưa ra những tập danh bút. Mình nhìn qua thấy đẹp cả, nhưng ông phân tích mấu
cho một trang để thấy bút pháp. Lúc đó mới hiểu cái khó của từng kiểu bút pháp.
Điều đó mất một tháng. Chọn được thầy rồi lại phải học cách bố trí các nét theo
đúng từng kiểu bút pháp một, đặc biệt khi viết chữ thảo. Rắc rối vô cùng. Học
được hai năm, bút pháp tiến hơn trước, nhưng từ đó biết sợ: không bao giờ mình
viết được như các bậc thầy, bời vì mình vào nghề lúc hai mươi tuổi, gân cứng
mất rồi. Phải tập từ lúc năm tuổi.
Trích từ “Bản sắc văn hóa Việt Nam” của Phan Ngọc, Nxb Văn học 2006.
0 bình luận :
Post a Comment