Cứ
vào mùa này trên khắp các triền đồi ở vùng Mường Ống thuộc huyện Bá Thước
(Thanh Hóa) lại có một loại hoa nở kín rừng. Người dân nơi đây còn ví loại hoa
này là “sử quân tử” bởi hoa luôn có màu đỏ tươi và màu trắng bạch. Loài hoa đó
chính là sự kết hợp giữa màu áo của chàng Bông Hương và máu của nàng Ờm. Họ đã
trải qua một mối tình đẹp đẽ, tuy nhiên do gia đình ngăn cản nên cả hai đã ăn
lá ngón tự tử.
Bông trăng
Ly kỳ truyền thuyết
"loài hoa lạ"
Ngược
về vùng Mường Ống huyện (Bá Thước), chúng tôi tìm về ngọn núi Làn Ai, nơi có
loài hoa lạ. Ngắt một chùm hoa Bông Trăng đội đầu cho đỡ nắng thì gặp cụ Bùi Thị
Mai (70 tuổi) đang ngồi phía dưới vạt đồi. Xung quanh cụ là bầy trẻ con, ai
cũng say sưa nghe chuyện về truyền thuyết chàng Bông Hương và nàng Ờm từ thủa mới
lập Mường.
Thấy
chúng tôi cầm chùm hoa Bông Trăng trên tay, lại là người đất Mường nên cụ Mai
không ngần ngại kể lại câu chuyện: Theo cụ Mai, ngày xưa ở vùng Mường Ống có một
chàng trai tên là Bông Hương và một cô gái tên là nàng Ờm, giữa họ nảy sinh mối
tình và yêu nhau tha thiết. Những đêm trăng sáng chàng trai thường hẹn cô gái
dưới chân núi Làn Ai, họ nói với nhau bằng lời ngon tiếng ngọt, lời chắc tiếng
bền: “Dù sông sâu có cạn/ núi đá cao có mòn/ hai ta vẫn cứ nên duyên chồng vợ”.
Bông trăng
Nhưng
vì nàng Ờm là con nhà quan Lang giàu có, còn chàng Bông Hương là con trai nhà
nghèo. Vì vậy cho nên cha mẹ, họ hàng nhà nàng Ờm không gả con gái cho chàng
trai và đánh đập nàng tàn nhẫn bằng: "Bốn mươi roi cây trảy, bảy mươi roi
cây lèn en", sau đó đuổi nàng khỏi nhà.
Nghe
tin, chàng Bông Hương chạy đến thì thấy người yêu đang trong cơn đòn roi thảm
khốc. Chàng vội ôm trầm lấy nàng rồi chạy lên núi Làn Ai. Dọc đường chàng Bông
Hương cởi chiếc áo trắng lau vết máu cho nàng. Máu nàng thấm đỏ áo chàng, rồi
chàng mắc áo vào cây “chạng bạng”, (đây là một loài cây lá to mọc thẳng, có hai
cành giang ra hai bên).
Biết
chẳng thể thoát được sự truy đuổi của quan binh nhà Lang, “sống chẳng được ở
chung cửa chung nhà cũng chẳng xong”. Nên họ đã chạy đến mỏm đá cheo leo hiểm
trở nhất, rồi cùng ăn lá ngón tự tự.
Cây
“chạng bạng” nâng niu chiếc áo chàng và tự nó biến thành một loài cây có hoa
màu trắng lẫn màu đỏ quấn quýt vào nhau. Về sau người dân Mường Ống thuộc vùng
núi Làn Ai còn truyền tai nhau về một bài đồng dao rằng: “Chàng Bông Hương cõng
nàng chạy miết/ máu đỏ nhỏ và áo trắng/ ơi hoa bông trăng. Nửa trắng áo anh
trong trắng/ nửa đỏ máu em rỏ từ tim/ tình yêu hóa đá im lìm. Chuyện Làn Ai từ
ngàn năm trước/ thành nỗi ước cho ngàn năm sau/ lá bùa yêu chưa nhặt được để
trao nhau…”
Người
Mường quan niệm cây hoa đó là oan hồn của đôi trai gái hóa thành, vì vậy hoa có
một đặc đểm rất lạ là khi gặp mưa thì hoa lại có màu trắng, còn gặp nắng thì
hoa biến thành màu đỏ. Hàng năm cứ vào tiết trời tháng ba thì hoa bắt đầu nở.
Ai nhìn kỹ loài hoa này sẽ thấy từng bông nhỏ li ti trông không khác gì chiếc
cúc áo khóm của các cô gái bản Mường.
Cụ
Mai bảo: “Loài hoa đó có sức sống lâu bên ở mọi thời tiết khắc nghiệt, vì nó thể
hiện tình yêu của chàng Bồng Hương dành cho nàng Ờm. Bởi chàng yêu nàng là để
thành cửa thành nhà chứ không phải ong qua bướm lại”. Sau khi nàng Ờm chết đi,
mẹ nàng hối hận đã đi tìm con.
Một
hôm người chú của nàng Ờm đi săn trong rừng sâu gặp xác của cháu gái thì đã thấy
“ở trên đầu nàng có đàn kiến nhặng, ở giữa lưng nàng có đàn kiến bống”. Nghe
tin báo, người mẹ chạy đến gục xuống bên xác con khóc nức nở, bà cầu xin nàng sống
lại để trở về với Mường.
Một
lúc sau oan hồn nàng Ớm hiện lên và nói với Mẹ là: “Con đã đi về với đàng Mường
ma không thể trở lại, nếu mẹ thương con thì từ nay con sẽ biến thành con kiến
đen về ăn nhờ cơm rơi cơm vãi nhà mẹ thôi”. Về sau, truyền thống của người Mường
không bao giờ giết con kiến đen vì họ cho rằng đó là hồn ma của ông bà cha mẹ tổ
tiên hiện về thăm nhà thăm cửa.
Độc đáo lễ hội “pôồnpôông”
Hàng
năm cứ đến mùa hoa Bông Trăng nở, đồng bào người Mường nơi đây lại mở lễ hội
“pôồn pôông”. Lễ hội này dựng lên nhằm cầu chúc cho mối tình chung thủy của
nàng Ờm và chàng Bông Hương từ khi mới lập bản. Nếu như khách thập phương có dịp
về bản Mường dự hội “pôồn pôông”, thì họ sẽ thấy rõ những nét đặc sắc qua từng
điệu nhảy, điệu múa xung quanh cây bông. Lễ hội diễn ra từ sáng đến tối, có khi
kéo dài tới hai ngày ba đêm.
Cụ Bùi Thị Mai
Một
thời lễ hội truyền thống này bị mai một, thế nhưng từ khi tỉnh Thanh Hóa liên tục
tổ chức hai năm một lần “Liên hoan văn hóa các dân tộc miền núi Thanh Hóa” (năm
1987), thì lễ hội này lại sống lại. Có thể nói rằng, lễ hội “Pôồn Pôông” của
người Mường ở Thanh Hóa thể hiện giá trị văn hóa cao đẹp. Bởi nó ẩn chứa tín
ngưỡng tâm linh qua từng lời ca tiếng hát đến mê đắm lòng người. Ai cũng hòa
mình cùng điệu múa xen lẫn tiếng cồng, tiếng chiêng giục giã, mời gọi, thôi
thúc đến mê lơi.
Truyền thuyết tên hoa “Sử quân tử”
Vào đời Tống, Phan Uyên có vị lang trung
tên là Đôn Sử Quân, y học uyên thâm, xóm làng đều kính nể ông. Một lần ông lên
núi hái thuốc thì bị một loài quả trên dây leo thu hút, quả có hương thơm ngọt
mát, dịu nhẹ cho nên ông đã hái về để thử tính thuốc của nó. Mấy hôm sau ông thấy
mấy quả này vẫn chẳng khô nổi, sợ để lâu thì mốc nên ông đem sao cho khô, mới một
chốc mà mùi thơm từ việc sao quả này đã lan khắp phòng, đứa cháu nhỏ tuổi của
ông cứ bám chân đòi ăn quả. Không còn cách nào khác ông liền nhặt 3 hạt cho
cháu ăn, không ngờ sáng hôm sau, khi đứa cháu đi vệ sinh, mấy con giun đã bị thải
ra ngoài. Ông nghĩ chắc chắn là có nguyên nhân, và thử tiếp cho cháu ăn thêm 8,
9 hạt. Lần này khiến cho đứa cháu nấc liên tục lại nôn mửa nhiều, ông biết là
đã cho cháu ăn quá liều và trúng độc, ông liền cho cháu ăn cam thảo và gừng sống
để giải độc. Vài ngày sau ông lại cho cháu ăn thêm 3, 4 hạt. Quả nhiên người
cháu lại đi ra thêm vài con giun. Đứa cháu của ông vốn lười ăn, da vàng người yếu
ớt, từ khi ăn quả này chẳng những loại trừ được giun mà còn khiến cho đứa cháu
ăn rất nhiều, người khỏe dần lại. Kể từ đó, mỗi khi ông đi chữa bệnh gặp bệnh
giun ông đều dùng loại quả này để chữa. Mọi người hỏi tên loại quả này là gì,
ông nhất thời cũng chẳng biết gọi nó là gì, cuối cùng đành gọi theo cách mọi
người nói "Hạt Sử Quân = Sử Quân Tử"
Tổng hợp theo Dân Việt và bạn Uyên Miuieu



0 bình luận :
Post a Comment