Trang
Diễn đàn của báo Văn nghệ Công an ngày 9/4/2013 đăng bài “Có thể tin bài thơ "Rắn đầu biếng học" là của Lê Quý Đôn được không?” của
nhà thơ Trần Nhuận Minh. Tác giả bài báo, sau loạt phân tích khá dài, kết luận
rằng Lê Quý Đôn KHÔNG phải là người sáng tác bài thơ “Rắn đầu biếng học”. Tuy
nhiên, kết luận này không hợp lý.
Nguyên
văn bài thơ:
Chẳng phải liu điu cũng giống nhà
Rắn đầu biếng học quyết không tha
Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ
Nay thét mai gầm rát cổ cha
Ráo mép chỉ quen tuồng lếu láo
Lằn lưng chẳng khỏi vết roi cha
Từ nay Trâu Lỗ xin siêng học
Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia
(Chép
từ bài báo nói trên)
Lập luận của bài báo
Xin
tóm tắt như sau:
(1)
Bài báo cho rằng ở câu 7 nếu “Trâu” là một loại rắn thì “Lỗ” là gì (vô nghĩa);
cũng như không thể tách rời “liu” và “điu” hoặc “hổ” và “mang”. Như vậy, không
thể tách “Trâu Lỗ” thành hai từ. Mặt khác, tác giả chưa bao giờ nghe
nói có loài rắn tên là rắn hổ trâu. Kết luận: “Trâu Lỗ” không thể là một loài
rắn.
(2)
Bài báo đồng ý với 2 ý kiến khác cho rằng bài thơ đã dẫn điển tích thông qua
hai chữ “Trâu Lỗ” vì “Trâu Thành” là quê hương của Mạnh Tử, “Lỗ” là quê hương
của Khổng Tử.
Từ
hai phân tích trên, tác giả bài báo cho rằng tác giả bài thơ đã ví mình với Khổng
Tử, Mạnh Tử - hai “cụ tổ của Nho học”. Như vậy, câu “Từ nay Trâu Lỗ xin siêng
học” phải được hiểu là “Từ nay CỤ TỔ CỦA BỐ xin siêng học”.
Cách
nói như thế của con đối với bố là trái đạo lý. Trong khi đó, Lê Quý Đôn nổi
tiếng tài cao học rộng, lại là con nhà gia giáo. Bố ông là Lê Trọng Thứ, đỗ
Tiến sỹ khoa Giáp Thìn (1724).
Tác
giả kết luận: Bài thơ do người
đời sau làm và gán cho Lê Quý Đôn. Việc này “… có vấn đề về đạo lí, về lễ
nghĩa, về đạo đức, vô hình trung, đã cùng một lúc, xúc phạm đến nhân phẩm của
Lê Quý Đôn, một nhà bác học uyên thâm, một nhà văn hoá lớn của dân tộc và đồng
thời cũng xúc phạm luôn cả cốt cách tiết tháo nhà Nho rất cao quý của cụ thân
sinh - tiến sĩ Lê Trọng Thứ khả kính.”
Vài điều không hợp lý của bài báo
1-
Nếu cho rằng “Trâu Lỗ” không tách rời được thì “ráo mép” hay “lằn lưng” cũng
không tách được. Vậy tại sao bài báo chấp nhận việc tách rời hai từ sau? Thực
ra, đây chỉ là phép chơi chữ thông thường, tác giả bài thơ chỉ cố đưa tên các
loài rắn vào từng câu đồng thời đảm bảo ý nghĩa và niêm luật thơ.
2-
Rắn hổ trâu là một loài rắn có thật với danh pháp latin là Ptyas mucosa.
Thông tin về nó có thể dễ dàng tìm kiếm trên wikipedia vào thời điểm của bài
báo.
3-
Tuy lập luận về điển tích của tác giả bài báo đối với hai chữ “Trâu Lỗ” là đúng
nhưng tác giả lại hiểu sai câu thơ do không phân tích đúng ngữ pháp. Nếu hiểu
câu "Từ nay Trâu Lỗ xin siêng học" = "Từ nay Cụ Tổ Của Bố xin
siêng học", tức là "Trâu Lỗ" đóng vai trò chủ ngữ. Ở đây có vài
điểm cần bàn.
(a)
7 câu khác của bài thơ không có từ nào dùng để chỉ tác giả - ngôi thứ nhất, đặc
biệt là câu 8. Trong thơ Đường luật, điều căn bản là đối âm và đối ý – theo
từng cặp câu 1-2, 3-4, 5-6, 7-8. Tuy nhiên, đảm bảo luật đối nghiêm ngặt
như vậy rất khó nên ta vẫn thường gặp những bài thơ chỉ đảm bảo được một luật
đối. Câu 8 bài thơ trên “Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia” sử dụng chủ ngữ ẩn
“Kẻo [tôi] hổ thẹn vì mang danh tiếng thế gia [mà lười học]. Để đảm bảo phép
đối, câu 7 cũng phải dùng chủ ngữ ẩn. Vậy, xét luật thơ, “Trâu Lỗ” không thể là
chủ ngữ.
(b)
Trong ngữ pháp tiếng Việt, đảo ngữ là một biện pháp tu từ thường gặp. Ví dụ,
khổ cuối của bài Tống biệt hành:
“Người đi? ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay, = [Ta] thà
coi mẹ như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi, = [Ta] thà
coi chị như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say.” = [Ta] thà
coi em như hơi rượu say
Như
vậy, về mặt chức năng các chữ “Mẹ, chị, em” ở bài Tống biệt hành đóng vai trò
bổ ngữ cho động từ “coi”. Tương tự, hai chữ "Trâu Lỗ" của câu thơ
trên đóng vai trò bổ ngữ cho động từ "học". Bên cạnh đó, “Trâu Lỗ” là
cách chơi chữ vận dụng điển tích, mang tính ẩn dụ với nghĩa bóng là “nho học;
nho giáo; chữ thánh hiền v.v”
Ngoài
ra, đối tượng đối thoại của bài thơ là Tiến sỹ Vũ Công Trấn – người ra đề để Lê
Quý Đôn làm thơ, chứ không phải bố của Lê Quý Đôn như tác giả bài báo xác quyết.
Kết
luận: Với các biện pháp đảo ngữ, ẩn dụ, dùng chủ ngữ ẩn, câu “Từ nay Trâu Lỗ
xin siêng học” cần được hiểu là “Từ nay [tôi] xin siêng học chữ thánh hiền”.
Với cách hiểu này, câu 7 của bài thơ hoàn toàn KHÔNG “xúc phạm đến nhân phẩm
của Lê Quý Đôn,” hay “ xúc phạm luôn cả cốt cách tiết tháo nhà Nho…” như tác
giả bài báo nhận định.
Nói thêm:
Nếu
xét đến đối tượng đối thoại là Tiến sỹ Vũ Công Trấn thì cách hiểu như tác giả
bài báo là một cách hiểu thú vị. Rất có thể Lê Quý Đôn – lúc bấy giờ là một cậu
bé tầm 10 tuổi, đã lợi dụng câu thơ đa nghĩa để xỏ ngọt ông tiến sỹ kia rằng: Ừ
thì ông đỗ đạt, ông nhiều chữ, ông bắt tôi làm thơ. Nhưng xét về mặt chữ nghĩa
thì tôi còn là ông tổ của ông.
Tuy
nhiên, sự tinh nghịch (nếu có) của Lê Quý Đôn cũng không nhằm xúc phạm bố mình
và cũng không thể lấy đó để khẳng định rằng Lê Quý Đôn không phải là tác giả
bài thơ.
Hàn Giang

Tôi đồng ý với lập luận của Hàn Giang. Đã chơi chữ, (hay chiết tự) thì không thể bắt bẻ người "chơi" phải đảm bảo chữ nghĩa thực chính xác trăm phần trăm như là...không chơi. Như thế còn gì gọi là ...chơi nữa ? Theo tôi, kể cả "Trâu, Lỗ" có ý xưng danh, đóng vai trò chủ ngữ cũng không có gì là sai. Bởi ý thơ "Từ nay Trâu, Lỗ..." có nghĩa là từ nay kẻ noi theo đạo Khổng, Mạnh này (theo đòi chuyện học hành của Nho gia) xin sẽ chăm học (đúng như ý của HG “Trâu Lỗ” là cách chơi chữ vận dụng điển tích, mang tính ẩn dụ với nghĩa bóng là “nho học; nho giáo; chữ thánh hiền v.v”) Nếu thơ mà cứ đòi diễn đạt rõ ràng, sòng phẳng như lời nói thì còn gì là thơ nữa. Mấy lời lạm bàn, nếu trót làm bẩn Phố Văn, mong Hàn Giang chủ nhân quét hộ đi cho.
ReplyDeleteCảm ơn anh đã xem và góp ý.
Delete