Sau khi đi Tây Thiên lấy kinh về, được cất
nhắc giữ chức Trưởng phòng Hậu cần, Bát Giới vô cùng đắc ý, chỉ riêng tiệc ăn
mừng cũng đã mất mười mấy mâm. Trong bữa tiệc, ông chủ Hồ li sau khi nâng cốc
chúc mừng, hỏi Bát Giới: Cái chức Trưởng phòng của bác xếp vào cán bộ nhóm mấy?
Bát Giới ấp úng, chống chế: Nhóm mấy thì chưa được trên duyệt. Ông chủ Hồ li
ghé tai nói thầm: Thế thì mau chạy đi, không quà cáp thì dậm chân tại chỗ thôi.
Nghe vậy Bát Giới choàng tỉnh. Đúng là mấy
ngày hôm nay cứ mải vui, quên béng mất chuyện quan trọng thế này. Thứ bậc của
cửa Phật rất nghiêm ngặt, chẳng biết từ đời nào đã quy định vậy rồi. Anh thuộc
cán bộ nhóm nào thì được hưởng đãi ngộ theo nhóm đó, bất kể là gánh hàng dắt
ngựa hay hàng yêu phục quái, nếu không có một thứ bậc nhất định thì coi như làm
uổng công. Hơn nữa, Bát Giới mà không có cái thứ bậc ra hồn một chút thì cái
bụng phệ này sao còn bệ vệ được.
Bát Giới liền đi tìm Mộc Tra. Vị này là
thư ký của Quan Âm Bồ Tát, là chỗ anh em thân tình với Bát Giới. Bát Giới đem
hết tâm sự nói với Mộc Tra và xin được tham mưu. Chuyện này có thể nói là đã
quá đơn giản đối với Mộc Tra, bởi vì việc đề bạt trong cửa Phật đều qua tay ông
ta, trình tự đánh giá cán bộ, tốt xấu đều do Mộc Tra phán hết, ai dám nói là
mình không có tỳ vết? Bát Giới thấy rõ mặt này của ông ta, vì thế không tiếc
đầu tư vào đó. Mộc Tra nói với Bát Giới: Việc này phải bảo cấp trên của anh là
Đường Tăng viết một cái đơn gửi lên. Sau khi đơn đến tay tôi, quan trọng nhất
là phải lo “bôi trơn” chỗ Quan Âm Bồ Tát, đồng thời cũng phải đấm bóp cho Hồng
Hài Nhi và Hắc Hùng tinh một tý, để bọn họ phụ họa nhất trí trong hội nghị, chí
ít thì cũng không có ý kiến phản đối. Riêng chỗ tôi đây thì cứ yên tâm đi.
Bát Giới nói: Xin anh quan tâm chiếu cố,
mọi việc đều nghe theo anh, công việc xong nhất định sẽ hậu tạ.
Bát Giới đến gặp Đường Tăng nói, cái chức
Trưởng phòng của con mà không xếp nhóm cán bộ thì khó triển khai công việc, vậy
nên mong sư phụ viết cho cái công văn, xin cấp trên phê chuẩn. Đường Tăng hiểu
suy nghĩ của Bát Giới, nhưng cũng không tiện nói thẳng ra. Bởi vì Đường Tăng
cũng có tính toán riêng: Mình tuy là trưởng đoàn sang Tây Trúc lấy kinh, nhưng
bây giờ vẫn thuộc nhóm thấp nhất trong cửa nhà Phật – nhóm Trụ trì. Nếu Bát
Giới được cất nhắc, mình vừa là sư phụ vừa là cấp trên của Bát Giới, ắt là nước
lên thì thuyền cũng lên. Vì vậy cho nên vui vẻ nhận lời đề đạt giúp.
Trời vừa sẩm tối, Bát Giới liền xách túi
quà to kèm theo một phong bì dày cộm đến nhà Quan Âm Bồ Tát. Quan Âm Bồ Tát
đang ở nhà xem ti vi, thấy Bát Giới vào liền tươi cười mời ngồi. Sau khi hỏi
thăm sức khỏe, Bát Giới liền đi thẳng vào vấn đề. Quan Âm Bồ Tát nghe xong,
cười nói: Trưởng phòng mà không xếp nhóm cán bộ thì đúng là không được. Sư phụ
của ngươi thuộc nhóm Trụ trì, vậy xếp ngươi vào nhóm phó Trụ trì đi. Đến lúc
này Bát Giới mới hiểu ra nguyên do tại sao Đường Tăng vui vẻ viết báo cáo cho
mình. Bát Giới vội đáp: Thầy của con hiện tại là sứ giả đi lấy kinh của Đại
Đường, đúng ra phải xếp vào nhóm La hán từ lâu rồi. Vả lại, cấp phó của con là
Quan Tiểu Âm cũng còn thuộc nhóm phó La hán nữa là…
Quan Tiểu Âm là cháu ngoại của Quan Âm Bồ
Tát, mới 14 tuổi, đang học Trung học, giữ chức phó Phòng Hậu cần, nhận lương
nhưng không phải đến cơ quan.
Quan Âm Bồ Tát sững người một lát, nghĩ
bụng: Cái thằng ngốc tai dài này, hắn đã nắm đúng thóp của mình. Tuy nhiên, về
lí mà nói thì đoàn đi lấy kinh đúng là trên cả nhóm phó La hán. Quan Âm Bồ Tát
liếc nhìn túi quà nặng và phong bì dày cộm mà Bát Giới mang đến, bèn nói: Ngươi
nói có lý đấy, phù hợp với nguyên tắc thống nhất chức quyền. Tuy nhiên, chỗ ta
đây chỉ được phê chuẩn đến chức phó La hán, còn cao hơn nữa thì phải xin ý kiến
Phật tổ Như Lai. Ngoài ra, bậc của Đường Tăng, Ngộ Không và Ngộ Tĩnh cũng phải
đồng thời xem xét, sau khi ta nghiên cứu sẽ thông báo cho các ngươi. Nhưng cho
dù kết quả như thế nào, các ngươi cũng đều phải nỗ lực làm việc, đóng góp nhiều
hơn nữa cho sự nghiệp nhà Phật. Bát Giới nghe ngay ra ý ở ngoài lời, vội nói:
Cám ơn Quan Âm Bồ Tát, lần sau con và sư phụ sẽ cùng đến báo cáo tình hình công
việc.
Buổi tối, Mộc Tra hẹn với Hồng Hài Nhi và
Hắc Hùng tinh, cùng đi với Bát Giới đến Túy Tiên lầu làm một bữa no say, sau đó
lại đến sàn nhảy động Bàn Tơ quậy suốt đêm. Lúc chia tay, Bát Giới còn dúi cho
ba vị khách quý ba túi quà to.
Vài hôm sau, Mộc Tra gửi quyết định xếp
nhóm cán bộ đến. Trong quyết định ghi rõ: Đường Tăng và Bát Giới xếp nhóm phó
La hán; Tôn Hành giả và Sa Tăng vào nhóm phó Trụ trì.
Đường Tăng mừng ra mặt vì mình chẳng mất
đồng nào mà cũng được xếp vào nhóm cao hơn. Sa Tăng cũng vui vì nhóm phó Trụ
trì tuy không cao, nhưng dù sao cũng thuộc hàng lãnh đạo rồi, đồng thời cũng
rất biết ơn Bát Giới, làm quan mà không quên cất nhắc chiến hữu năm xưa. Nhìn
thấy bộ dạng sung sướng của bọn họ, Tôn Ngộ Không đầy bực tức, nghĩ bụng: Gặp
yêu tinh thì bắt ta đương đầu, có món gì hời thì gạt ta sang một bên. Sư phụ
thì còn chấp nhận được, nhưng Trư Bát Giới thì hỏi có tài cán gì mà tại sao lại
được xếp vào nhóm cao hơn ta? Vậy nên Ngộ Không nói thẳng thừng với Mộc Tra:
Phó Trụ trì thì khác gì cái chức Bật mã ôn, ta đây không thèm.
Đường Tăng thấy vậy, ôn tồn khuyên bảo:
Ngộ Không! Thế gian tất cả đều là hư vô. Chúng ta là người xuất gia, phải cống
hiến không đòi hỏi, không được so đo, tính toán. A di đà Phật!
Tác giả: Nhiệm
Phi Hổ
Dịch giả: Ngọc Khanh
Nguồn: Tiểu thuyết mini – Trung Quốc; Số
3-2001

0 bình luận :
Post a Comment