Mông của thư ký Trương mọc một cái nhọt
to, ghế đệm có êm ái đến mấy cũng không dám ngồi, vì vừa đặt mông xuống là đau
điếng người. Ngoài lúc ngủ, thư ký Trương cứ phải đứng suốt cả ngày.
Đúng thời gian đó, giám đốc mới đến nhậm
chức, gọi đích danh thư ký Trương đến văn phòng giám đốc báo cáo tình hình công
việc. Thư ký Trương vừa bước vào phòng, giám đốc chỉ chiếc ghế sôpha cạnh tường
nói: “Mời ngồi!”. Thư ký Trương chỉ đáp: “Cám ơn anh.” và đứng trước mặt giám
đốc báo cáo một mạch cho đến hết nội dung.
Cái nhọt trên mông thư ký Trương chữa mãi
không khỏi. Sau này càng phải thường xuyên đến phòng giám đốc báo cáo công
việc, nhưng mặc cho giám đốc mời thế nào, thư ký Trương cũng chỉ đứng nói mà
không chịu ngồi. Giám đốc không biết chuyện cái nhọt, lại cứ nghĩ rằng cậu
Trương tôn trọng mình, thế nên cũng có cảm tình với cậu thư ký này.
Một hôm, giám đốc gọi thư ký lên viết một
bản báo cáo. Giám đốc thân chinh bê ghế đến, bảo: “Ngồi xuống mà viết.”. Nhưng
cũng như mọi khi, thư ký Trương chỉ đáp: “Cám ơn anh.”, rồi cúi gập người xuống
bàn, cắm cúi viết đến khi xong. Giám đốc hết sức cảm động, hỏi thư ký Trương có
mệt không. Thư ký Trương cười đáp: “Không ạ.”
Thư ký Trương không những “tôn trọng” giám
đốc, mà cũng rất có năng lực, không lâu sau được đề bạt làm trưởng phòng. Từ đó
mọi người gọi trưởng phòng Trương.
Lên trưởng phòng được không lâu, cái nhọt
trên mông bỗng nhiên khỏi. Mặc dù ghế cứng đến đâu, trưởng phòng Trương cũng
thấy là ngồi, hàng tiếng đồng hồ không cần đứng dậy. Một hôm trưởng phòng Trương
được gọi lên phòng giám đốc bàn công việc. Giám đốc quen như thường lệ không
mời trưởng phòng Trương ngồi nữa. Nào ngờ không cần mời, trưởng phòng Trương
cũng dằn ngay mông xuống sôpha, lại còn ghếch chân lên như nòng pháo chĩa vào
giám đốc. Giám đốc tỏ vẻ không vui, nhắc nhở: “Cậu Trương, làm lãnh đạo rồi
phải khiêm tốn một chút.”. Trưởng phòng Trương vội đáp: “Vâng vâng, đúng thế
ạ.”, nhưng chân thì không thấy bỏ xuống.
Từ đó về sau, mỗi lần vào phòng giám đốc,
trưởng phòng Trương cũng ngồi phệt xuống sôpha mà chẳng đợi mời và hai chân lại
bắt chéo, ghếch lên.
Tháng sau, trưởng phòng Trương bị miễn
chức, lại quay về làm thư ký. Mọi người lại đổi cách xưng hô thành thư ký
Trương.
Thư ký Trương cảm thấy rất khó chịu, nhưng
dù thế nào cũng không biết được rằng, việc “thăng quan giáng chức” của mình lại
có liên quan đến cái nhọt ở mông.
Tác giả: Dương
Hán Quang
Dịch giả: Ngọc Khanh
Nguồn: Tiểu thuyết mini – Trung Quốc; Số
1-2001

0 bình luận :
Post a Comment