Khi
ánh đèn phòng chiếu bật sáng, tôi và người bạn đi cùng nặng nề đứng lên. Khác
với mọi lần, chúng tôi lẳng lặng ra về và trao đổi rất ít về bộ phim. Bên
ngoài, dọc bờ hồ Thủ Lệ, vẫn những cơn gió mơn man của mùa thu Hà Nội. Gió thu,
không đủ lạnh để thiếu nữ quàng thêm khăn ấm làm duyên, cũng không đủ nhẹ nhàng
để làm vơi đi cảm giác ngột ngạt của những số phận trên màn ảnh.
Xuyên
suốt bộ phim, tác giả dường như chủ tâm thay mặt nữ giới thống thiết gào lên
nỗi bất hạnh của đàn bà. Nhân vật mẹ (Tăng Thanh Hà thủ vai) ngã vào tay gã Ba
Tàu nhưng cô dường như không biết mình có tội. Có tội chăng là cảnh đời nghèo
khó, là nỗi khát khao làm đẹp được quy định bởi tính nữ vĩnh hằng. Cô ngỡ là
tấm lụa trắng của gã Ba Tàu có thể đổi được “không bằng lúa”. Và lúc đổi, chắc
chắn cô không nghĩ rằng cô đã đánh đổi không chỉ xác thịt mà còn cả cuộc đời
của hai đứa con.
Câu
chuyện được bắt đầu với số phận một người đàn bà – một con điếm đã không còn là
con điếm kể từ giờ phút ấy. Sương (Hải Yến thủ vai) là một số phận buồn thảm.
Dạt về một miền quê nghèo khi hương sắc đã không còn làm lu mờ ánh đèn thị
thành được nữa, cô tiếp tục chịu một trận đòn ghen dữ dội và nhục nhã trước khi
được cha con ông Võ (Dustin Nguyễn) cưu mang. Sương mắc nợ cha Điền vì đã cho
cô nương náu. Nhưng như thế liệu có đủ để cô phải chịu thêm hai lần sỉ nhục từ
người đàn ông mà cô nghĩ là cô có thể cải tạo? Thực ra, Sương có muốn đổi thân
xác mình để lấy sự sống của đàn vịt nhà ông Võ không? Không! Đấy chỉ là lần dấn
thân thứ hai của Sương trong nỗ lực thức tỉnh người đàn ông đang chìm đắm trong
nỗi đau mất vợ. Và cô đã thất bại. Một lần nữa, cuộc đời Sương lại dạt đi trong
ngút ngàn đồng năng, chỉ một con đường nhưng không điểm đến.
Dọc
theo câu chuyện tuyến tính bi đát ấy, một mảng đời khác xuất hiện: Hai chị em
Nương – Điền. Điền (Võ Thanh Hoà) là một cậu bé mà suốt tuổi thơ chỉ biết có
“vịt – cá và bùn”, chưa bao giờ nhìn thấy con chữ và lâu lắm rồi không được thụ
hưởng cái gọi là tình thương. Cậu sẵn sàng – như cậu nói – ‘giết chết những ai
động đến chị” để bảo vệ Sương. Một suy nghĩ đầy tính anh hùng đường phố kết
tinh từ bản tính ghét cái ác và nỗi khao khát tính dục bùng phát ở tuổi dậy
thì. Kết cục, Điền đã dùng súng cao su bắn gãy răng một gã giang hồ miệt đồng,
bắn vỡ chim một gã khác và bóp cổ, dìm nước gã thứ ba đến chết vì một trong ba
gã đã ngủ với Sương để đảm bảo cho sự sống của bầy vịt nhà cậu. Sau cuộc chiến
đó, Điền biến mất. Mất hút như làn khói đốt đồng giữa mênh mông sông nước miền
Tây. Với cuộc đời của cha cậu, cậu vô can. Cậu cũng không giống mẹ đến mức bị
cha ghét. Nói chung, sự có mặt của cậu chỉ là tấm đệm để cô gái điếm lọt vào
gia đình cậu.
Chị
của cậu thì khác. Nương (Lan Ngọc) là một nhan sắc đồng quê non nớt, đẹp và
giống hệt người mẹ đã bỏ đi từ năm em lên chín. Bảy năm trời lầm lũi sống bên
cạnh người cha chỉ giao tiếp bằng tiếng “gầm gừ và tằng hắng”, Nương dường như
đã đủ thời gian để thấu hiểu vì sao mẹ em ra đi, vì sao cha em trở nên cộc cằn
và thô lỗ. Hầu như em chỉ mơ ước một điều là “phải chi bảy năm qua tía cũng”
thể hiện được tình thương với chị em Nương. Ngay cả ước mơ của em cũng nghèo
nàn đến mức em chỉ dám ước ngược về quá khứ. Ngoài ra, cuộc sống của Nương
trong phim chẳng có gì đáng nói cho đến khi em bị một gã giang hồ miệt đồng
cưỡng hiếp trong khi cha em – gã đàn ông cục cằn – bị hai thằng khác oánh bầm
dập và giữ chặt.
Và
Út Võ bừng tỉnh.
Tại
sao bộ phim gần như không muốn khắc hoạ nỗi đau đàn ông? Dù chính nỗi đau ấy là
lý do chính tạo nên bi kịch cuộc đời của cha con Út Võ - người đàn ông đã hết
mực âu yếm yêu thương, đã quần quật lam làm để một ngày trở về và biết vợ mình
đã đi mất.
Tác
giả đã buộc hai người đàn bà (Sương, Nương) phải trả giá cho lỗi lầm của một
người đàn bà khác (vợ Út Võ). Đặc biệt là gánh nợ đời ấy được dồn lên vai cô bé
17 tuổi. Bị buộc phải biến thành đàn bà theo một phương cách không thể ghê tởm
hơn, Nương – và qua đó là cả Út Võ - xem như đã bị dồn đến tận cùng bi kịch.
Tại sao bộ phim không kết thúc ở cảnh Sương đi vào đồng năng? Tại sao gia đình
Út Võ phải chịu thêm một thảm cảnh đau lòng đến thế? Tôi không biết! Nhưng tôi
cảm thấy bất nhẫn khi nỗi đau “bất tận” được đặt lên cuộc đời một đứa bé. Khi
ánh mắt Nương thảng thốt, khi Nương lịm đi trước mặt cha, tôi như cảm thấy rất
rõ cuộc đời em oằn xuống, trĩu nặng. Trĩu nặng đến mức dù bộ phim được kết thúc
bằng một lời thoại đầy tính nhân văn thì lòng tôi vẫn day dứt.
(Viết
27/10/2010; chuyển từ Facebook Note sang)
Jeff
- El Loco
0 bình luận :
Post a Comment