Đầu năm 2007, trong cơn sóng bùng nổ của
thị trường chứng khoán, tôi quyết định dốc hết khoản tiền tiết kiệm tham chiến.
...
Nhân ngày Sách Việt Nam, người ta mời một
tỷ phú đến nói chuyện với công chúng yêu sách. Chủ đề buổi nói chuyện là “Đọc
sách và trở thành tỷ phú”. Hoạt động này được công bố rộng rãi trên tất cả các
mạng xã hội thịnh hành như facebook, twitter, tumblr. Các lời đồn đãi lan nhanh
như dịch sởi ở Hà Nội.
- Nghe đâu ông ấy chỉ nhờ đọc sách mà
thành tỷ phú.
- Ông ấy giản dị lắm.
- Hình như ông ấy chưa vợ.
- Ôi, thế a!? Các em gái rú lên phấn khích. Các bà
nạ dòng lườm nguýt khinh bỉ, lòng đầy tiếc nuối.
Sáng ngày 21/4, mặc dù 9h buổi nói chuyện
mới diễn ra nhưng từ lúc mặt giời chưa mọc đám đông đã ùn ùn kéo đến bãi cỏ bên
cạnh trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Hai phần ba số này là các cô đang
chọn chồng hoặc đang chán chồng vì “tiền lương của anh còn chưa đủ mua bỉm cho
con”. Đa phần số này mặc váy ngắn. Lý do là để đỡ bị bắn bùn do mưa phùn chứ
không phải để câu giai. Một nửa số còn lại là nhiếp ảnh gia. Bọn này đi chủ yếu
để, như chúng nó nói, “ghi lại vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong lễ hội
sách”. Lý do thực sự là gì thì có giời biết. Một nhúm nhỏ là mấy gã trung niên
đầu to mắt cận, đi để chiêm nghiệm vì sao mình đọc sách suốt đời mà không giàu.
Đúng 9h kém 5 phút thì nhà tỷ phú xuất
hiện, khaki màu cát, sơ-mi hồng nhạt, giày da bê trắng, tươi cười và phớn phở.
Señora y Señorita!
(Từ góc người ngoại quốc có tiếng vỗ tay.
Diễn giả mỉm cười bao dung.)
Các bạn thân mến, tôi nói thế không phải
để khoe vốn ngoại ngữ của mình, càng không phải khinh khi tiếng Việt mà chỉ để
các bạn thấy rằng tri thức có thể mang đến cho chúng ta những cơ hội giao tiếp
thú vị.
(Ba phần tư số mặc váy ồ lên thán phục.)
Có thể các bạn thấy sẽ thấy bất ngờ nhưng
quả thật đến năm lên mười tôi vẫn chưa biết chữ và kiếm sống bằng cách chạy
việc vặt cho các cửa tiệm trong khu phố cổ. Một cô chủ nhân hậu (nói chung các
cô chủ luôn nhân hậu và các bà chủ luôn hắc ám) đã dạy chữ cho tôi và hướng dẫn
tôi đọc sách. Ban ngày đi làm, ban đêm tôi mang sách ra đọc dưới ngọn đèn
đường. (Tất cả số
mặc váy đồng loạt nức nở, kéo váy lau mắt. Tiếng lách cách của máy ảnh vang lên
rào rào như mưa dông. Có lẽ đối tượng chụp có màu trắng gần giống các trang
sách.)
Sáu năm sau, tôi học thêm được hai ngoại
ngữ. Thêm năm năm nữa, số sách mà tôi có được nhờ mua từ tiền tiết kiệm, mượn
của người khác không trả và ừm … e hèm … ờ “lấy được ...” từ các cửa hàng sách
đã lên đến hàng ngàn. Trong đó có nhiều bộ rất quý mà tôi mua được từ các tiệm
sách cũ. Thêm vài năm nữa trôi qua, khi thị trường chứng khoán Việt Nam bắt đầu
manh nha, tôi dành ra ba năm liên tục nghiên cứu các tài liệu về hoạt động
chứng khoán. Lúc này tôi tạm thời dừng mua sách, tiền kiếm được từ việc chạy bàn
tiệm ăn, tôi gom góp vào tài khoản tiết kiệm ở ngân hàng. (Các ông mắt cận gật đầu như bổ củi. Các
tiểu thư mắt tròn hết cỡ, lông mi giả cong vút – không phải các em ý ngạc nhiên
mà là đang cố gắng kéo ánh nhìn của tỷ phú về phía mình. Toàn bộ nhiếp ảnh gia
tay trái giật tay các em xinh nhất, tay phải huơ huơ máy ảnh khoe tấm chân dung
người đẹp mình vừa chộp được.)
Đầu năm 2007, trong cơn sóng bùng nổ của
thị trường chứng khoán, tôi quyết định dốc hết khoản tiền tiết kiệm tham chiến.
Ba ngày sau, như một sự tình cờ thú vị hôm đó là ngày 21 tháng 4 năm 2007, khi
tôi đang nỗ lực kết toán các sổ tiết kiệm để gom về một mối thì bỗng có một
thương gia người Nhật đến gặp. Kết quả là ông ta đã mua tập bản thảo viết tay
một cuốn sách cũ của tác giả Tại-ba-lê với giá 10 triệu yên Nhật, tức là hơn 2
tỷ đồng!
Từ bấy đến nay, tôi vẫn tiếp tục mua và
đọc sách.
(Đám đông ngơ ngác. Câu cuối cùng người ta
nghe được từ đám đông là: ĐỊNH MỆNH!)
Hàn Giang
0 bình luận :
Post a Comment