“Người ta có miệng có
môi/ Khi buồn thì khóc khi vui thì cười”. Ca dao xưa đã tổng kết như vậy. Phải
chăng cuộc đời đơn giản thế sao? Đương nhiên, trong thế giới nghệ thuật,
nhất là trong lĩnh vực điện ảnh, các nghệ sỹ luôn không ngừng khám phá
thế giới nội tâm con người để phát hiện ra những cung bậc buồn vui
vô tận. Chính điều đó đã góp phần làm nên những sắc thái của tiếng khóc trong
phim trở nên đa dạng, đa chiều.
Khi xem phim Hàn Quốc,
khán giả chúng ta thường có nhận xét: Tại sao những nhân vật nam hay khóc
nhiều thế? Người yêu giận. Khóc. Bị sếp mắng, cũng khóc. Không tìm được lối
thoát, lại khóc. Người xem có cảm giác, trai Hàn yếu đuối. Nhưng trong thực tế,
lại ngược lại. Đàn ông Hàn thường có tính cách mạnh mẽ và lạnh lùng. Phải chăng,
khi xây dựng những nhân vật này, các nhà làm phim Hàn có chủ ý làm họ “mềm hóa”
để cân bằng với cuộc sống thường ngày?
![]() |
| Cảnh trong phim Đàn sếu bay |
Nhớ lại nhiều năm trước,
khi màn ảnh nước ta chiếu bộ phim Nga Đàn sếu bay, nhiều
khán giả đã khóc nức nở khi xem cảnh Vera tiễn Boris ra trận nhưng không gặp
được. Boris đi trong doàn quân, cố tình nhìn Vera ở hướng này nhưng cô lại đang
chạy ngay bên anh, hướng khác. Cô gào to tên anh nhưng quân nhạc cùng tiếng
bước chân rầm rập và muôn ngàn âm thanh khác làm át giọng cô. Sao cảnh tiễn đưa
người ra trận ở Nga giống ở nước mình đến vậy? Trong mỗi người xem đều có một
Vera, một Boris của mình.
Đạo diễn điện ảnh nổi
tiếng người Ý Federico Fellini (1920-1993) rất có tài trong việc truyền
xúc cảm đến người xem. Trong phim Nights
of Cabiria (Những đêm của cô Cabiria), ông đã chân thành kể
chuyện cô gái điếm rất nghèo, bị hết người này lừa đến người khác gạt, thậm chí
còn bị một tên “người tình” ma cô có ý đồ giết để cướp của. Đoán được dã
tâm của hắn, cô đã phải quỳ xuống, dâng cái túi trống rỗng của mình cho hắn. Bẽ
bàng, tên cướp bỏ đi. Cô ra khỏi khu rừng cũng chính là lúc bình minh. Cô vừa
đi vừa khóc. Nhưng sau cô, một đoàn thiếu niên đi cắm trại. Chúng đánh trống,
thổi những hồi ken lảnh lót như những khúc ca vô tình ngợi ca người con gái của
nước Ý. Âm nhạc đó như tiếng lòng của đạo diễn, của người xem, lau nước mắt cho
cô.
![]() |
| Cảnh trong phim Nights of Cabiria |
Cũng cần nhắc đến bộ
phim nữa của ông, phim La Strada (Bài ca đường phố). Cảnh
cô gái nghèo đi theo gánh xiếc của gã đàn ông thô bạo Zambano khiến người xem
đau đớn. Cô bị hắn đánh đập, chân đau, không giầy dép, mắt nhòa lệ, vẫn phải
vừa nhảy múa vừa cất tiếng hát mua vui cho khán giả ở thị trấn nghèo. Và lệ
vương trên mi mà cô vẫn phải cười, phải tươi nét mặt dưới ánh mắt vằn đỏ gườm
gườm của ông chủ. Cô càng cười tươi bao nhiêu, càng nhảy đẹp bao nhiêu, người
xem càng nát cõi lòng bấy nhiêu.
![]() |
| Cảnh trong phim La Strada |
Trong điện ảnh Mỹ có
nhiều phim đi sâu vào những sắc thái tình cảm. Gần đây nhất là bộ phim Zero Dark Thirty (Sau 0 giờ 30
phút tối - 2012). Bộ phim kể lại quá trình đấu tranh kiên trì, bình
tĩnh đến cùng của cô gái Maya (Jessica Chastain) với những ông xếp quan liêu
trong bộ máy CIA. Chính cô là người đã phát hiện ra chỗ ở của trùm khủng bố
Al-queda sau vụ 11/9. Nhưng tiếng nói của một người phụ nữ trong cơ quan
phản gián đầy đàn ông có bao nhiêu sức nặng? Không mệt mỏi, cô quyết theo mục
đích của mình đến cùng. Lòng kiên nhẫn cùng ý chí không thỏa hiệp của cô cuối
cùng đã được đền đáp. Trong cảnh cuối, khi cô lên chiếc máy bay quân sự trở về
Mỹ, khoang máy bay trống rỗng. Chỉ mình cô lên ngồi. Giữa không gian trống trải
đó, lúc bấy giờ, cô mới nghẹn ngào khóc. Cô khóc, không phải vì chiến thắng mà
khóc vì tủi thân, khóc vì phận nữ nhi thời chiến của mình. Và người xem như
thấm từng giọt lệ của cô.
![]() |
| Cảnh trong phim Zero Dark Thirty |
Chúng ta cũng không thể
quên những hình ảnh cuối trong phim Black
Swan (Thiên nga đen), nhân vật Nina (Natalia Portman), dù trải qua bao
đau đớn, bao ảo ảnh cùng thực tế nghiệt ngã, cuối cùng cũng giành được vai diễn
của mình. Cảnh cô diễn Thiên nga đen bị thương, rồi cảnh cô diễn Thiên nga
trắng tìm đến cái chết với thân hình mang nhiều thương tích, với bàn chân rướm
máu nhưng cô vẫn múa say mê trong trạng thái thăng hoa. Trong cảnh diễn
Thiên nga trắng tự vẫn, lúc nhảy từ núi cao xuống vực sâu, khi nhìn xuống
hàng ghế khán giả, Nina thấy mẹ đang khóc, còn người xem vỗ tay như sấm.
Còn cô, nằm bất động trong lúc cả đoàn kéo đến chúc mừng. Cô không khóc mà chỉ
thầm thì: “Tôi đã cảm nhận được nó - Hoàn hảo - Tôi đã hoàn hảo”. Khán giả ứa
nước mắt trước sự cống hiến, hy sinh vì nghệ thuật của nữ diễn viên balê. Hỏi còn
gì đau đớn và hạnh phúc hơn?
![]() |
| Chuyện đàn ông khóc trên phim Hàn đã là chuyện quá bình thường |
Những nhân vật trên,
những câu chuyện trên chính là nghệ thuật. Dù đớn đau, dù nước mắt có chảy,
nhưng đó là những giọt lệ trong sáng, được thanh lọc từ vị đắng cuộc đời, góp
phần nhỏ bé của mình thanh tẩy tâm hồn chúng ta. Đó là những giọt nước mắt của
nghệ thuật đích thực.
Theo Thế giới Điện ảnh





0 bình luận :
Post a Comment