Nếu đã chán ngán phố phường đông đúc, chật hẹp; nếu muốn tìm một
nơi phong cảnh hữu tình, không gian trong trẻo để thư giãn bên những người dân
chất phác luôn đón bạn bằng những câu chào thân ái, hồn hậu; đừng chần chừ, hãy
chuẩn bị hành lý và về với bản Hiêu (Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông, huyện Bá
Thước, tỉnh Thanh Hóa). Một hành trình gian nan nhưng thú vị đang chờ đón bạn.
Địa chỉ đỏ cho dân “phượt”
Từ thủ đô Hà Nội, đi về hướng Nam, theo đường Hồ Chí Minh, sau 140
km bạn sẽ đến Cẩm Thủy, Thanh Hóa. Từ Cẩm Thủy, rẽ vào tỉnh lộ 217, đi thêm 36
km đường rải nhựa, bạn chính thức bước vào thử thách đến với bản Hiêu. Đoạn
đường sau đó chỉ 20 km đường rừng núi nhưng sẽ ngốn của bạn gần một giờ đồng hồ
trên xe gắn máy để đến một trong bốn ngôi nhà trọ hiếu khách của bản. Với chúng
tôi, thời gian ấy còn kéo dài hơn dự kiến, bởi lịch trình đúng vào buổi chiều
là thời điểm mặt trời xuống núi đẹp ngây ngất, nên chúng tôi không thể kìm lòng
ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ ấy.
![]() |
| Mặt trời xuống núi |
Từ đầu làng, chúng tôi bắt gặp những cọn nước lớn. Trước kia, dân
bản sử dụng cọn nước như một chiếc “cối” giã gạo nhưng nay chúng hầu như chỉ để
dẫn nước và làm đẹp cho bản.
![]() |
| Cọn nước của người Thái ở suối Đũa |
![]() |
| Những cọn nước tô điểm cho vẻ đẹp của con suối và những mái nhà phía xa |
Lang thang chụp ảnh dọc đường đến bản Hiêu thật không còn gì tuyệt
hơn, nhưng chúng tôi cũng làm chủ nhà - anh Hà Văn Tùng - khá lo lắng. Anh đã
gọi cho chúng tôi tới bốn lượt và đi xe ra đón chúng tôi ở đầu dốc dẫn tới nhà
trọ khi đêm vừa buông xuống. Đêm ở bản thanh bình lạ. Xe máy của chúng tôi đều
để dưới sàn nhà, không cần khóa cổ, mũ bảo hiểm để ngay yên xe. Tiếng ễng ương
dưới ao chuôm ru chúng tôi vào giấc ngủ êm đềm. Sáng sớm chúng tôi được đánh
thức bởi tiếng gà eo óc và ánh bình minh dìu dịu hắt qua cửa liếp. Đối với dân
“phượt”, có thể gọi bản Hiêu là “địa chỉ đỏ” ở chốn “thâm sơn cùng cốc”.
![]() |
| Ngôi làng yên bình dưới chân núi, dọc đường vào bản Hiêu "Hiêu" trong tiếng Thái nghĩa là [con] Hươu |
![]() |
| Ruộng lúa xanh rờn tạo như những chiếc thảm nhung tô điểm cho núi rừng Tây Bắc |
Hiếu khách và chân tình
Bản Hiêu đẹp đến cỡ nào, bạn có thể dễ dàng nhận ra qua những tấm
ảnh, nhưng để biết người bản Hiêu đáng mến ra sao, chúng tôi khuyên bạn hãy đến
tận nơi và tận hưởng.
Như đã kể, trên đường đến bản, chúng tôi đã được anh chủ nhà tận
tình gọi điện và chỉ dẫn từng mét đường. Bữa ăn ngon trong đêm đầu tiên ở bản
cũng đã là quá tuyệt vời với gà rừng, rau sạch, rượu thơm, nhưng cảm động hơn
là sự tận tình của chị chủ. Chị rót mời chúng tôi chén rượu và dành lại sự riêng tư cho
khách. Khi chúng tôi không dùng hết đồ ăn, vì hơi nhiều, chị tỏ ra áy náy vì sợ
khách không hợp khẩu vị. Sáng sớm, chúng tôi dậy từ tinh mơ khám phá bản Hiêu,
chị chủ đã chuẩn bị bữa sáng chu đáo và không quên hỏi chúng tôi ngủ có ngon
giấc. Lần thứ ba, là khi chị thu tiền trọ lúc chúng tôi ra về, vẫn với sự chất
phác, chị thu tiền xong còn hỏi tôi: “Thế có đắt không ạ?” và không quên chúc
chúng tôi đi đường may mắn và bỏ qua cho những sai sót của gia chủ.
Có lẽ đã lâu lắm, kể từ khi ở thành phố tới nay là mười mấy năm,
dù được tận hưởng dịch vụ ở khách sạn nhiều sao, lần này tôi mới thực sự nghĩ
mình là thượng khách với đúng nghĩa của từ - trân trọng mà không xa cách, thân
tình mà không quỵ lụy. Có thể họ được huấn luyện, cũng có thể họ thực sự coi
chúng tôi là thượng khách. Hóa ra ở nơi thâm sơn cùng cốc này, dịch vụ du lịch
lại hoàn hảo và chuyên nghiệp hơn cả ở những đô thị văn minh.
![]() |
| Nhà ở bản Hiêu |
![]() |
| Một đóa hoa dại vàng rực trong nắng sớm |
Buổi sáng, khi chúng tôi đang hăng hái sục sạo những con đường,
cây cỏ, những vạt đồi và nếp nhà sàn… thì một giọng nói cất lên “Chào anh chị
ạ!”. Đó là của một cô bé chừng 14, 15 tuổi. Cô cười với chúng tôi rồi tiếp tục
đi với cái gùi trên lưng. Không ai bảo ai, chúng tôi đều sựng lại. Có lẽ chúng
tôi đã quá quen với sự xa cách, cảnh giác lẫn nhau nơi thành thị, vì vậy sự
hiếu khách, chân tình của dân bản đã làm chúng tôi bất ngờ, xen lẫn một chút
xấu hổ. Không màu mè, khách sáo; sự nhiệt tình, chất phác của người dân bản
Hiêu đã khiến chúng tôi không muốn rời bước.
![]() |
| Người bản Hiêu |
![]() |
| Peter và Lucie - du khách người Canada nặng lòng với bản Hiêu đã lưu lại đây mấy ngày từ trước khi chúng tôi đến |
Thông tin thêm
Bản Hiêu nằm ở Đông Nam khu Bảo tồn Thiên nhiên Pù Luông, cách thị
trấn Cành Nàng (huyện Bá Thước, Thanh Hóa) khoảng 20 km. Bản nằm trong thung
lũng nhỏ, bao quanh là núi Hiêu. Cây trồng chủ yếu là lúa, ngô. Hiêu theo tiếng
dân tộc Thái nghĩa là con hươu. Dân làng kể rằng, sở dĩ bản được đặt tên đó là
do ngày xưa có một người đi săn, đuổi theo con hươu rồi nhờ vậy mà tìm ra nguồn
nước, thấy phong cảnh nên thơ với thung lũng và con thác đẹp nên định cư, lâu
dần thành bản. Ngày nay dân cư bản Hiêu vẫn còn thưa thớt, có 45 hộ, 178 nhân
khẩu, chủ yếu là người Thái. Bản Hiêu bắt đầu làm du lịch từ năm 2003. Hiện có
bốn hộ cung cấp dịch vụ homestay (ở cùng chủ nhà) là anh Sỹ, anh Nối, anh Ba và
anh Tùng. Du khách đến đây sẽ được sắp xếp ở nhà sàn, rộng rãi và sạch sẽ.
Cẩm Giang










0 bình luận :
Post a Comment