Sáng nay, chính xác là đã cả tuần nay,
nàng dậy sớm, khi những ánh nắng của một mùa hè lưu luyến hương xuân nên dùng
dằng chửa muốn đến rốt cục cũng miễn cưỡng nhả vài sợi tơ ấm xuống trần gian,
chưa đủ nồng nàn nhưng đã thấm đượm ngọt ngào. Nàng cười như hoa, vươn vai
trong một bài tập thể dục ngẫu hứng với những động tác khó đặt tên nhưng giúp
nàng xua tan mệt mỏi đêm dài, đánh thức những giác quan đang sôi sục khí thế
tận hưởng một ngày tươi mới.
Sau những thủ tục đầu ngày, nàng chễm chệ
trên chiếc ghế gập bằng gỗ màu cánh gián sáng bóng trong phòng khách, mải mê
với trò giải trí yêu thích, đó là mài giũa bộ móng. Chẳng may có ai đó đến chơi
sớm, nàng lại dưỡn dẹo cựa mình trong cái điệu bộ ngái ngủ của một chú mèo
lười, chẳng buồn đứng lên. Tất nhiên rồi, nàng thất thường và phù phiếm có kém
gì Daisy - người tình trong mộng của Gatsby vĩ đại - nên nàng có tiếp khách
kiểu như tiểu thư nọ cũng là chuyện thường.
Những ngày có nắng nhè nhẹ, nàng chuyển
chỗ yêu thích ra hiên, nơi ánh sáng tinh nghịch chiếu thẳng vào mắt, làm nàng
chơp chớp liên hồi rồi mặc cho chúng mơn man lên cơ thể độc một chiếc quần cộc.
Ấy, nàng nằm sấp nên vô cùng kín đáo.
Làn gió ve vuốt, bụi nắng chan hòa cùng
không khí tinh khiết chốn đồng quê đưa nàng vào giấc ngủ dịu êm. Nàng mơ gì? Ta
không biết chỉ thấy môi nàng khẽ chuyển động theo một đường tròn ngọt ngào, có
lẽ nàng mơ thấy chiếc bánh kem khổng lồ chăng? Chắc vậy, vì tỉnh giấc, nàng
nghe bao tử rên rỉ. Sau khi thưởng thức bữa "brunch" thanh cảnh, nàng
gặp vài người hàng xóm để cập nhật tình hình thời sự và để giữ mối thâm giao đã
dày công gây dựng. Mệt nhoài với tin tức, nàng tự thưởng cho mình giấc trưa
ngắn ngủi. Buổi trưa bao giờ cũng khiến nàng hơi cáu kỉnh. Người nhà dĩ nhiên
phải chịu đựng cơn khó ở của nàng, chứ sao, ở ngoài, nàng giữ hình tượng ghê
lắm - luôn ngọt ngào và tươi thắm như một đóa trà my ngậm sương.
Buổi chiều là khoảng thời gian khoáng đạt
nhất trong ngày, khi nàng được thả mình trong làn nước ấp ám, vỗ về, gột rửa
mọi bụi bẩn, mệt mỏi của một ngày vất vả. Nàng khua nhẹ đôi chân có chiếc vòng
bạc kỷ niệm, tiếng kêu vui tai, thánh thiện của nó khiến nàng ngập chìm trong
êm ái.
Chiều muộn, khi người người vội vã trở về
mái nhà riêng sau ngày làm việc vất vả thì nàng thảnh thơi hóng mát trên chiếc
ghế xanh điệp màu với bộ cánh hợp mệnh của nàng. Ngắm thiên hạ chán chê, bình
luận mê mỏi, nàng quay ngoắt vào nhà ngủ. Đấy, tuy sinh ra trong hàng ngũ bình
dân nhưng nàng quả có tố chất thiên kim tiểu thư, đó là thất thường.
Giấc ngủ chiều giúp nàng lấy lại sinh khí
để bước vào bữa tối no nê, vui vẻ. Cả nhà nàng quây quần, bàn luận vô số
chuyện. Dĩ nhiên, nàng trở thành trung tâm của không gian đầm ấm ấy, đơn giản
là một ngày nhiều trải nghiệm thú vị giúp nàng có nhiều thứ để chia sẻ và làm
mọi người cười. Vì vậy, tuy có hơi bực bội vì giờ G đã điểm, khiến nàng miễn
cưỡng chấm dứt màn trình diễn giàu cảm xúc của mình, rốt cục nàng cũng chìm vào
giấc ngủ êm đềm. Trong mơ, nàng cười thành tiếng, nàng thấy mình ở một sớm mai
khác, rất đỗi tuyệt diệu, rất đỗi nên thơ.
Cẩm Giang

0 bình luận :
Post a Comment