Khách sạn X, buổi họp báo, ngày... tháng... năm...
- Vâng, mời anh mặc áo màu cháo lòng.
Hội trường có tiếng phì cười. Nam phóng viên có cái áo màu cháo
lòng trứ danh đứng lên, sửa lại cặp kính cận, sau giây phút lúng túng đã lấy
lại vẻ tự tin, tuôn ra câu hỏi trôi chảy:
- Vâng, cảm ơn cô. Xin nhà văn vui lòng cho biết, tại sao cô lại
chọn lối hành văn giản dị, đôi khi ngắn gọn đến mức khô cứng trong những cuốn
sách của mình, thay vì lối trò chuyện uyển chuyển và có phần cầu kỳ trong đời
thường?
- Đây là một câu hỏi tuyệt vời, đồng thời bóc mẽ sự dài dòng khi
diễn đạt của tôi, đúng vậy không? Chàng phóng viên nhún vai. Nữ nhà văn duyên
dáng hất lọn tóc xòa xuống trán tiếp tục nói, tôi không chọn, mà văn phong đó
là tất yếu, bởi nó phù hợp với nội dung, nên không thể viết theo cách khác cho
được. Đơn giản là khi tôi viết, mọi câu chữ đều là để dành riêng cho sự viêc,
con người đó. Xin lỗi, anh tên gì? Thanh? Vâng, giống như anh vậy, nếu anh đơn
giản là Thanh, tại sao tôi lại phải dùng kiểu diễn đạt phức tạp nào đó để biến
anh thành Thành, Thánh... phải không?
Anh chàng phóng viên chưa kịp phản pháo thì một loạt cánh tay khác
đã giơ lên và cô nhanh chóng chỉ định một cô gái.
- Tôi thích màu son của cô, xin mời.
Cô gái sắc sảo, tô son đỏ tươi mỉm cười vẻ tự mãn, cong đôi môi
hướng tới nữ nhà văn:
- Nhiều người cho rằng, truyện của chị quá đơn giản, đôi khi ngây
ngô, nhưng lại thu hút sự quan tâm của đông đảo độc giả trẻ tuổi. Có phải ngày
nay lớp trẻ quá nông cạn? Chị có nghe những lời buộc tội rằng những tác phẩm
của chị góp phần thúc đẩy cách nghĩ giản đơn, lối sống không lý tưởng của họ?
- Nếu quả thực như vậy, tôi rất mừng vì mình có tầm ảnh hưởng lớn
như thế. Đúng là truyện của tôi đơn giản, nhưng theo cách nói của bạn, đơn giản
trở thành một khái niệm đồng nghĩa với tiêu cực từ khi nào vậy? Tôi viết những
câu chuyện đó vì cuộc sống đã quá phức tạp, nhiều gánh nặng và đang ngày càng
hỗn loạn. Tôi thích so sánh sách của mình như một luống rau sạch, nhẽ ra phải
là một điều hiển nhiên nhưng lại đang trở nên quý hiếm trong xã hội ngộ độc
này. Rau của tôi không phun thuốc, có thể có sâu, nhưng độc giả sẽ được an toàn
và thư giãn.
- So sánh gì ghê vậy. Sâu ư? Á á á!!!
Tiếng hét vang lên đúng lúc Diệu Thanh bật tỉnh giấc. Cô mỉm cười,
đắc ý như thể vừa thực sự chơi khăm được cô nàng môi đỏ. Rồi Diệu Thanh nhảy ra
khỏi giường, xỏ dép chạy sang phòng bố.
- Bồ tèo, dậy mau, con có giấc mơ hay lắm. Nhanh kẻo quên mất.
Thế là trong lúc bố cô tất bật đánh răng, rửa mặt, cạo râu, đập
trứng làm đồ ăn sáng thì cô lẽo đẽo bám theo, ôm hộp sữa lớn, đổ ra hai cốc to,
miệng liến láu kể cho hết từng chi tiết trong giấc mơ.
Năm nay Diệu Thanh 17 tuổi, đã 10 năm kể từ khi mẹ mất, cô và bố
duy trì một tình bạn khăng khít.
Giờ đây hai cha con đang ngồi ăn sáng trên bàn bếp, miệng nhồm
nhoàm miếng bánh mỳ, Diệu Thanh hào hứng nói với ông:
- Hai năm nữa khi con trở thành nhà văn nổi tiếng, bồ sẽ không
phải đi làm nữa. Làm quản lý cho con, chúng ta sẽ suốt ngày được ở cùng nhau,
đi du lịch khắp nơi trên thế giới.
Người cha phì cười:
- Nhà văn thì liên quan gì đến du lịch?
- Ơ, hay nhỉ, đi mới có tư liệu để viết chứ. Bồ muốn con là nhà
văn chỉ biết nằm mơ thôi à!
Người cha nghiêm nghị trở lại, ông nói:
- Con thực sự muốn trở thành nhà văn chứ.
Diệu Thanh bĩu môi:
- Bồ tưởng con đùa á?
- Nếu con nghiêm túc, hãy bắt đầu viết ngay từ bây giờ.
- Tất nhiên rồi. Con sẽ viết ngay. Nhưng bồ vẫn phải nghe những
giấc mơ của con mỗi sáng đấy nhé!
Người cha làm mặt mếu:
- Ôi, thế mà cứ tưởng mình thoát nợ chứ!
Chiều về, cô gái quăng ba lô, mở máy tính xách tay, khệ nệ bê ra
cửa sổ, rồi chạy lại tủ lạnh, mở một hộp kem to, mang ra góc làm việc chuẩn bị
sáng tác. Ngoài cửa sổ, mấy bông hồng tiểu muội nở chúm chím trong ánh chiều
xuân. Lát sau, cha cô về, lẹ làng đi lại phía sau con gái. Cô vờ không nghe
tiếng, khi ông lại gần thì cười khanh khác, úp máy đánh rụp một cái.
- Bồ gian! Tác phẩm chưa hoàn thành, chưa được xem.
Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến mùa hè, những khóm hồng
bớt dần hoa, thay vào đó lá xanh tươi tốt. Diệu Thanh đôi lúc, vẫn ngồi bên cửa
sổ ấy, nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính, file văn bản của cô có khoảng chục
dòng chữ, cô đang điên cuồng nhấn phím del đến khi màn hình trắng tinh.
Người cha bước lại gần, ngồi xuống bên, nhìn cô chờ đợi. Diệu
Thanh xìu mặt, mắt quỵt xuống, xầm xì nói:
- Sao con không thể viết được. Mỗi lần đọc lại những dòng đã viết,
con thấy ngốc nghếch làm sao í.
- Hay do con chưa tập trung?
- Không phải. Mỗi lần kể chuyện cho bồ nghe, con thấy đầu óc rất
thông suốt, câu chuyện chảy ra như suối mùa xuân. Thế mà, cứ hễ chuẩn bị viết
ra là y như rằng tắc tị. Cứ như những con chữ có thù hằn với con vậy,
chúng trừng trừng nhìn con, khiến con mất hết nguồn mạch cảm hứng.
- Vậy con đừng nóng vội, hãy cứ viết ra đi. Hay là để bồ đọc và
góp ý cho con, biết đâu người ngoài sẽ có cái nhìn khách quan hơn, chắc gì con
viết dở như con nói.
Diệu Thanh ngần ngại, rồi mở một file đầy chữ, đẩy máy sang phía
bố. Cô co ro ngồi một góc, bịt tai, nhắm mắt chờ đợi. Người cha đọc một hồi,
rồi im lặng, vẻ khó xử, tìm từ ngữ để diễn đạt chính xác suy nghĩ. Nào ngờ Diệu
Thanh đã mở mắt tự bao giờ, rơm rớm nước mắt, mếu máo nói:
- Thôi, bồ không phải nói nữa. Con biết mình viết quá chán mà.
Cô gục xuống bàn, người cha vuốt tóc con gái, thở dài.
Một hôm, người cha
đi làm về, tay cầm một hộp cac-tông nho nhỏ. Diệu Thanh ngồi ở bàn, đang gõ
nhát gừng từng chữ, vẻ mặt chán nản. Người cha đóng máy tính, gạt sang bên,
cười nói:
- Từ nay con đừng viết nữa.
Diệu Thanh ngạc nhiên nhìn cha, lắc lắc cái đầu xinh xinh.Người
cha đẩy cái hộp nhỏ cho con gái, trỏ tay, cười bí hiểm. Cô mở tung hộp, cầm lên
một chiếc máy ghi âm màu hồng.
- Ha, máy ghi âm hả! Cô thốt lên thích thú. - Là sao đây?
Người cha hài lòng trước phản ứng của con gái, nói:
- Bồ thấy đúng là con kể chuyện rất hay, vì thế mới mua tặng con
cái máy này. Mỗi khi có ý tưởng và câu chuyện, con hãy nói với nó, như kể
chuyện í, rồi sau đó viết lại.
- Tuyệt quá! Bồ ơi, sao bồ thông minh thế!
Nhìn con gái hớn hở, người cha cảm thấy lòng chùng xuống. Nó mới
giống mẹ làm sao. Hễ còn một hơi thở, ông sẽ còn hy sinh mọi thứ để nó được
hạnh phúc.
Mùa thu đến trên những chiếc lá vàng rơi, liệng vào khung cửa sổ.
Diệu Thanh đeo tai nghe, lắng nghe lại chính những câu chuyện của mình từ máy
ghi âm. Cô nhíu mày, giật phắt tai nghe, ném vào một góc. Giọng của cô nghe
thật xa lạ, chuyện cô kể sao mà khô khốc, chẳng hề thu hút. Chiếc máy ghi âm
màu hồng co rúm ở xó bàn. Cô vò đầu bứt tai:
- Có lẽ kể cho bồ nghe dễ hơn là đối diện với cái máy vô hồn này.
Cha Diệu Thanh trầm ngâm nói:
- Hay con đi thăm dì đi. Biết đâu không gian sôi động ở đó sẽ giúp
con lấy được cảm hứng sáng tác. Con cũng sẽ có những giấc mơ đẹp.
Vậy là nhân kỳ nghỉ lễ, Diệu Thanh khăn gói đến nhà dì. Bố cô nói
đúng thật, dì sống giữa thành phố du lịch, vừa sôi động vừa nên thơ. Không chỉ
được đắm mình trong làn biển mặn chiều chiều, trải nghiệm cảm giác lặn giữa đại
dương với vô vàn sinh vật kỳ thú, leo lên đỉnh núi cao đón bình minh... cô còn
kết bạn với một nhóm sinh viên du lịch đến đây thực tập. Họ thỏa thích tận
hưởng thiên đường. Ở đây chỉ có một mùa - mùa của mặt trời rạng rỡ, của tuổi
xuân và say mê, không có đông lạnh già nua như ở thành phố cô và bố sinh sống.
Dì yêu và thương cô lắm, nhất là sau khi mẹ mất. Có lần dì hỏi Diệu Thanh sao
không thi vào trường đại học ở đây để được gần dì. Diệu Thanh cảm thấy rất hấp
dẫn nhưng việc xa bố khiến cô không vui. Song phải thú thục khi nghĩ tới ngày
về, rời xa nơi đây, cô nhìn làn da rám nắng của mình không khỏi nuối tiếc. Bố
có vẻ nhớ cô, giọng ông qua điện thoại rất xa xăm, hơi run rẩy, có lẽ vì cái
lạnh đầu đông chăng. Cô phải về thôi.
Diệu Thanh ùa vào nhà, mang theo sự nồng ấm, bộc trực của thành
phố biển đầy nắng và gió. Người cha vứt bỏ bộ mặt buồn bã, già nua của mình
ngay lập tức, ông bị lây sức trẻ từ cô gái.
Sau khi ôm cha, Diệu Thanh giật mình, đứng ra xa nhìn lại người
đàn ông thân yêu mà lần đầu tiên trong đời cô xa lâu như vậy.
- Mới hai tuần mà bồ có vẻ gầy. Không nghe lời con, không ăn uống đầy
đủ phải không?
Người cha xua đi:
- Tại nhớ con ấy mà. Hôm nay chúng ta phải liên hoan một bữa thật
thịnh soạn mừng con về. Thật sốt ruột nghe chuyện của con quá.
Trong một nhà hàng giản dị, Diệu Thanh lại liến thoắng những câu
chuyện mới, những trải nghiệm thú vị mà cô thu thập được trong kỳ nghỉ. Mặt cô
sáng bừng, linh hoạt. Cha cô lặng nghe, đôi khi thể hiện vài động tác hưởng
ứng, mắt ông long lanh, đong đầy hạnh phúc.
Sau hôm đó, Diệu Thanh lao vào ôn thi, cô tạm gác kế hoạch trở
thành nhà văn lớn. Nhưng họ không quên nghi thức mỗi sáng, khi hai người quắn
lên chuẩn bị đi làm, đi học đồng thời lắng nghe những giấc mơ của Diệu Thanh
đêm qua và những câu chuyện mà cô thêu dệt thêm. Hai người bọn họ vượt qua mùa
đông giá lạnh bằng những câu chuyện đáng yêu và ấm áp.
Nhưng mùa đông không bao giờ đi qua, nó ở lại trên những cây hồng
tiểu muội xác xơ, trơ thân gày guộc, nó mãi mãi ở lại ngôi nhà, khi người cha
ra đi một chiều. Dù căn bệnh tàn phá cơ thể cường tráng của người cha nhanh
chóng, ông đã kịp chuẩn bị mọi thứ cho con gái. Diệu Thanh sợ những giấc mơ
hàng đêm, sợ một mình đối mặt với nghi thức thiết tha cô từng làm với cha mỗi
sáng. Cô dọn dẹp đồ đạc đến thành phố biển với người dì duy nhất.
Trong chiếc hộp đựng chiếc nhẫn cưới của cha mẹ mà Diệu Thanh chắc
chắn mang theo giờ đây có cả chiếc máy ghi âm màu hồng. Cô ngạc nhiên tưởng nó
đã thất lạc đâu mất. Nhét tai nghe, bật file có tên "Gửi nhà văn nổi
tiếng", Diệu Thanh run run. Giọng cha cô vang lên gần hơn bao giờ hết:
"Con gái yêu, con thực sự là nhà văn lớn của bố, những câu chuyện của con
đã giúp bố sống nhiều, sống hạnh phúc hơn tất cả mọi nỗ lực của bác sỹ và các
loại thuốc. Nhưng sẽ thật không công bằng nếu con không trở thành nhà văn nổi
tiếng, để nhiều người có được niềm vui như bố đã từng. May thay, tuổi già cẩn
thận đã giúp ta lặng thầm ghi âm lại những câu chuyện thú vị từ giấc mơ của
con, tất cả ở trong này. Hãy viết ra nhé, hãy khiến thế giới đáng yêu và đáng
sống hơn. Bố sẽ luôn nhớ giọng nói ngọt ngào của con".
Nước mắt lăn dài trên má khi Diệu Thanh
nghe lại những câu chuyện cô kể cha nghe, xen kẽ là những lời nhận xét, trêu
chọc của ông, như thể ông vẫn còn ở đây, bên cô. Diệu Thanh bật máy tính, bàn
tay cô múa trên bàn phím, gõ những câu chuyện, viết lên giấc mơ.
Hết
Cẩm Giang

0 bình luận :
Post a Comment