Nghe nói cơ
quan năm tới tinh giảm biên chế, hiện tại là đợt cuối cùng đánh giá cán bộ, sắp
xếp chức danh. Một người thật thà chất phác, có thâm niên công tác hơn hai chục
năm như hắn, đến bây giờ cũng mới chỉ là anh cán bộ sơ cấp, đúng là không đành
lòng. Hắn tâm trạng rối bời, suốt đêm mất ngủ, tóc bạc trắng cả đầu mà không
dám thổ lộ với bà xã. Vợ hắn đã mấy lần chỉ tay day trán mắng hắn rằng: “Anh
đúng là không bằng đứa trẻ ranh, nó đến Tết còn biết bắt người lớn mua quyển lịch
treo tường để biếu cô giáo mẫu giáo”.
Thế là hắn hạ
quyết tâm tháng này nhịn hút thuốc, giành số tiền vợ chi cho mua thuốc để mua
thùng bia, đánh liều cũng biếu quà một phen xem sao.
Gõ cửa vào nhà
giám đốc, ông trợn tròn mắt nhìn hắn. Chắc giám đốc không ngờ một người như hắn
mà cũng tập tọng biếu quà. Hắn nói hết sự tình, giám đốc thất kinh: “Làm hơn
hai chục năm mà vẫn chỉ là cán bộ sơ cấp, đúng là ly kỳ như Nghìn lẻ một đêm”.
Một lát sau thì giám đốc có vẻ hơi phẫn nộ, hứa ngay lập tức: “Yên tâm, đợt này
nhất định sẽ…”
Về đến nhà, hắn
nhìn vợ cười tủm tỉm. Vợ tỉnh bơ, mắng: “Đồ quỷ, lại giở trò gì đấy”. Hắn không
hé răng, định bụng khi nào có kết quả sẽ cho vợ phải ngạc nhiên.
Chủ nhật, vợ
lôi hắn đi siêu thị. Hắn giật mình vì loại bia mà mình mua hôm trước đang chất
đống bán giảm giá trước cửa siêu thị. Thôi phen này thì hỏng thật rồi. Chuyện
này giám đốc mà biết thì há chẳng phải mình mua hàng hạ giá đi biếu sao. Nghĩ đến
đây, hắn toát hết mồ hôi hột, quyết định phải gặp giám đốc giải thích rõ chuyện
này.
Thứ hai, hắn lấy
hết can đảm đẩy cửa phòng làm việc của giám đốc: “… Thưa giám đốc, thùng bia
hôm trước em …” Chưa nói hết câu thì có người khác bước vào. Hắn đành nói: “Anh
tiếp khách đi, em quay lại sau”, rồi lui ra.
Thứ ba, hắn lại
lấm la lấm lét đẩy cửa phòng giám đốc. Trong phòng đang có khách làm việc, hắn
lại ngượng ngùng lui ra.
Thứ tư, đẩy cửa
phòng bước vào, hắn thấy giám đốc đang thảo luận công việc với mấy vị phó giám
đốc. Tất cả ánh mắt đổ dồn vào hắn. Hắn đi ra như trốn chạy.
Đến thứ năm, hắn
chưa kịp đến gặp giám đốc thì cán bộ Phòng hành chính của cơ quan đã đến tìm hắn.
Đưa hắn đến phòng làm việc, ông ấy chỉ vào thùng bia trên nền nhà hỏi: “Cái này
có phải anh biếu giám đốc không? Giám đốc đã nộp lên trên, anh về viết ngay bản
kiểm điểm, thành thật nói rõ mọi chuyện rồi nộp lên đây”.
Vì chuyện ấy, hắn
chẳng những không được cất nhắc, mà suýt nữa còn bị khai trừ khỏi đảng. Trong hội
nghị tổng kết năm, phần đánh giá cán bộ, giám đốc đã nghiêm túc phê bình một số
cá nhân có hành vi lôi kéo, hối lộ cấp trên.
Một năm sau hắn
mới nghe người khác xì xầm: “… Biếu có thùng bia mà suốt ngày thúc giục cấp
trên, đúng là chỉ người như lão ta mới vậy…”
Tác giả: Vương Văn
Dịch giả: Ngọc Khanh
Nguồn: Tiểu
thuyết mini – Trung Quốc; Số 3-2001

0 bình luận :
Post a Comment