Thâm Tâm
![]() |
| Hoa ti-gôn. Ảnh: Internet |
Người ta trả lại
cánh hoa tàn
Thôi thế duyên
tình đã dở dang
Màu máu tigôn đà
biến sắc
Tim người yêu cũ
phủ màu tang
K. hỡi, người yêu
của tôi ơi
Nào ngờ em giết
chết một người
Dưới mồ đau khổ
anh ghi nhớ
Hình ảnh em hoài,
mãi thế thôi
Quên làm sao được
thuở ban đầu
Một cánh tigon dạ
khắc sâu
Mỗi cánh hoa xưa
màu kỷ niệm
Nay còn dư ảnh
trái tim đau
Anh biết làm sao
được hỡi trời
Dứt tình sao nổi,
nhớ không thôi
Thôi, em hãy giữ
cành hoa úa
Kỷ niệm ngàn năm
của cuộc đời.
Các bài liên quan:
1.
Hai sắc
hoa ti-gôn. Thơ T.T.Kh
2.
Hoa ti-gôn.
Truyện ngắn của Thanh Châu
3.
Bài thơ thứ
nhất. Thơ T.T.Kh
4.
Đan áo cho
chồng. Thơ T.T.Kh
5.
Bài thơ cuối
cùng. Thơ T.T.Kh
6.
Dòng dư lệ.
Thơ Nguyễn Bính
7.
Trả lời
của người yêu. Thơ Thâm Tâm
8.
Dang dở. Thơ
Thâm Tâm

0 bình luận :
Post a Comment