Nguyễn Bính
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ.
Rỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.
(T.T.Kh)
![]() |
| Hoa ti-gôn. Ảnh: Internet |
Gió đưa xác lá về
đường,
Thu sang nhuộm cả
sầu thương một trời.
Sầu thương quyện
lấy hồn tôi,
Đêm qua ngồi đọc
thơ người xa xăm.
Một ngàn năm, một
vạn năm,
Con tằm vẫn kiếp con
tằm vương tơ.
Tặng người gọi một
dòng thơ,
Hay là dòng nước
mắt thừa đêm qua.
Đường về Thanh
Hoá bao xa?
Bao giờ ra nhớ rủ
ta với! chàng!
Bảo rằng quan chẳng
cho sang,
Ai đời quan cấm
đò ngang bao giờ?
Vườn Thanh qua đấy
năm xưa,
Trọ nhờ đêm ấy trời
mưa tối trời.
Quanh lò sưởi ấm
bên tôi,
Bên người lão bộc,
nàng ngồi quay tơ.
Tuổi nàng năm ấy
còn thơ,
Còn bao hứa hẹn đợi
chờ một mai.
(Rồi đây bao gió
bụi đời,
Tôi quên sao được
con người vườn Thanh!)
Lạnh lùng canh lại
sang canh,
Lòng tôi thao thức
với tình bâng quơ.
Bởi sinh lạc kiếp
giang hồ,
Dám đâu toan tính
se tơ giữa đường.
Thu sang rồi thu
lại sang,
Cúc bao lần nở,
lá vàng bao rơi?
Bao nhiêu vật đổi
sao dời,
Đường bao nhiêu dặm,
hỡi người bốn phương!
Trọ bao nhiêu
quán bên đường,
Nhưng không lần nữa
qua vườn Thanh xưa.
Cô nàng năm ấy
quay tơ,
(Tôi quên sao được!)
hẳn chưa lấy chồng.
Một hôm lòng lại
nhủ lòng:
Nơi đây giáp với
cánh đồng vườn Thanh...
Rồi tôi len lén một
mình,
Ra đi với những
tâm tình hay hay.
Đường mòn tràn ngập
bông may,
Gió heo báo trước
một ngày thu sang.
Dừng chân trước cửa
nhà nàng,
Thấy hoa vàng với
bướm vàng hôn nhau.
Tìm nàng chẳng thấy
nàng đâu,
Lá rơi lả tả bên
lầu như mưa...
Chợt người lão bộc
năm xưa,
Từ đâu mang mảnh
guồng tơ lại nhà.
Một hai xin phép
ông già,
Trọ nhờ đêm ấy nữa
là hai đêm.
Ông già nể khách
người quen,
Ngậm ngùi kể lại
một thiên hận tình!
Rồi ông kết: (giọng
bất bình),
"Trời cay
nghiệt thế cho đành? Thưa ông,
Cô tôi nhạt cả
môi hồng,
Cô tôi chết cả tấm
lòng ngây thơ.
Đâu còn sống lại
trong mơ,
Đâu còn sống lại
bên bờ sông yêu?
Buồng the sầu sớm
thương chiều,
Khóc thầm biết có
bao nhiêu lệ rồi.
Tơ duyên đến thế
thì thôi!
Thế là uổng cả một
đời tài hoa.
Đêm đêm bên cạnh
chồng già,
Và bên cạnh bóng
người xa hiện về..."
Rùng mình, tôi vội
gạt đi:
"Già ơi! thảm
lắm! kể chi dài dòng.
Cháu từ mắc số
long đong,
Yêu thương chìm tận
đáy lòng đã lâu.
Đau thương qua mấy
nhịp cầu,
Cạn dòng nước mắt,
còn đâu khóc người..."
"Dối già một
chút mà thôi,
Nghe lời già kể,
cháu mười đêm luôn,
Chợt thương, chợt
nhớ, chợt buồn,
Cháu như một kẻ mất
hồn, già ơi!"
Chuyện xưa hồ
lãng quên rồi,
Bỗng đâu xem được
thơ người vườn Thanh.
Bao nhiêu oan khổ
vì tình,
Cớ sao giống hệt
chuyện mình gặp xưa?
Phải chăng? Mình
có nên ngờ,
Rằng người năm cũ
bây giờ là đây?
Các bài liên quan:
1.
Hai sắc
hoa ti-gôn. Thơ T.T.Kh
2.
Hoa ti-gôn.
Truyện ngắn của Thanh Châu
3.
Bài thơ thứ
nhất. Thơ T.T.Kh
4.
Đan áo cho
chồng. Thơ T.T.Kh
5.
Bài thơ cuối
cùng. Thơ T.T.Kh
6.
Trả lời
của người yêu. Thơ Thâm Tâm
7.
Màu máu
ti-gôn. Thơ Thâm Tâm
8.
Dang dở. Thơ
Thâm Tâm

No comments:
Post a Comment