Theo truyền thuyết và ghi chép lịch sử của
Trung Quốc, Đỗ Khang hay còn gọi Thiếu Khang, là quốc vương thứ năm của triều
nhà Hạ.
![]() |
| Phù điêu mô tả người Cơ tu uống rượu cần Ảnh: Dân trí |
Tương truyền, vào khoảng vương triều thứ
tư, triều nhà Hạ xảy ra chính biến, tranh giành chém giết lẫn nhau. Khi đó
hoàng hậu của quốc vương đương triều đang mang thai đã phải trốn chạy về quê mẹ
đẻ và sinh hạ được một cậu con trai. Vì mong muốn cậu bé giỏi giang như ông nội
Trọng Khang, nên bà đã đặt tên cho con là Tiểu Khang.
Thuở nhỏ Tiểu Khang sống với nghề chăn thả
gia súc, cơm mang theo thường treo lên cành cây, nhiều khi quên ăn. Một vài ngày
sau, Tiểu Khang phát hiện túi cơm đã biến mùi, chảy ra những giọt nước trong
vắt, ngọt ngào, thơm ngát. Điều đó đã gây hứng thú cho cậu bé. Qua nhiều lần
tìm tòi nghiên cứu, cuối cùng cậu đã phát hiện ra nguyên lý lên men, sau đó
từng bước mô phỏng, cải tiến để rồi tìm ra một công nghệ ủ và nấu rượu hoàn
chỉnh. Từ đó Đỗ Khang được coi là ông tổ của nghề nấu rượu ở Trung Quốc.
Tuy nhiên dân gian cũng có một câu chuyện
vui về việc tìm ra rượu và thưởng thức rượu như sau:
Thứ nước uống do Đỗ Khang mới đầu tìm ra
chỉ là một loại nước giải khát thông thường, như Coca Cola hay 7Up của chúng ta
hiện nay, không có chất cồn gây cảm giác lâng lâng hay say sưa sau khi uống. Đỗ
Khang ngày đêm suy nghĩ, mong muốn cải tiến. Một hôm trong lúc ngủ, có một vị
thần hiện về bảo với Đỗ Khang rằng, trong ba ngày tới, mỗi ngày vào giờ Dậu hãy
ra cổng thành phía Tây xin một giọt máu của người gặp đầu tiên, sau đó về pha
vào thứ nước uống kia sẽ được hiệu quả như ý. Đỗ Khang bèn làm theo. Ngày đầu
tiên ngay đầu giờ Dậu ông đã gặp được một thi sĩ, xin được một giọt máu của ông
ta. Ngày hôm sau ra chỗ cũ ngồi đợi, quá nửa giờ Dậu mới gặp một tráng sĩ và
anh ta cũng vui vẻ cho Đỗ Khang một giọt máu. Ngày thứ ba, đợi mãi đợi mãi, gần
hết giờ Dậu vẫn không thấy bóng dáng một ai. Mãi đến cuối giờ Dậu xuất hiện một
tên lưu manh, không còn cách nào khác, Đỗ Khang phải xin hắn một giọt máu.
Đã có đủ ba giọt máu xin đúng giờ Dậu, Đỗ
Khang pha vào món nước kia uống thử, hiệu quả thật tuyệt vời. Đó cũng chính là
thứ rượu mà chúng ta uống hiện nay. Vì vậy trong tiếng Hán, chữ “tửu - rượu” (酒) được cấu tạo
gồm bộ chấm thuỷ (3 giọt máu) và chữ dậu (giờ Dậu) đứng sau.
![]() |
| Tửu - Trương Khắc Tư viết |
Thú vị hơn là chuyện uống rượu. Khi mới
uống, vài ba chén ban đầu chính là chúng ta uống giọt máu của thi sĩ, vậy nên
ai cũng ăn nói rất hoa mỹ, bay bướm, giàu ý thơ. Tiếp theo chúng ta uống giọt
máu của tráng sĩ, đến lúc này sức khoẻ dường như vô biên, ai mời cũng uống,
liên tục “dzô dzô” rồi “trăm phần trăm”. Cuối cùng là giọt máu của kẻ lưu manh,
uống xong say xỉn phá phách, làm những điều bậy bạ, vi phạm thuần phong mỹ tục
hay phạm pháp cũng là do uống đến giọt máu của kẻ lưu manh này.
| Đàn ông Hmoong và rượu ngô Ảnh: Jeff Phạm |
Vậy nên uống rượu ngày nay, không được
giống như các thi sĩ ngày xưa “bầu rượu túi thơ, uống xong “xuất khẩu thành
chương”, nhưng cũng cố gắng giữ mình chỉ uống hết “giọt máu thứ nhất”. Quá lắm
mới uống đến “giọt máu thứ hai” là cũng đỡ tốn tiền hại sức khoẻ rồi. Đừng uống
đến “giọt máu thứ ba” mà không giữ được chính mình.
Chuyện phố xin tặng quý vị danh mục các loại vang dùng với hải sản.
Ngọc Khanh


0 bình luận :
Post a Comment