Giám đốc Tống chủ trì tất cả mọi công việc
trong sở, chuyện gì không có ông gật đầu thì không thể xuôi được. Mỗi năm vào
dịp lễ tết, nhân viên cấp dưới, đối tác làm ăn đến tặng quà đông nườm nượp.
Nhưng bỗng dưng tết năm nay không thấy bóng dáng một ai, giám đốc Tống cảm thấy
rất khó hiểu.
Ngày đầu tiên sau năm mới đi khai xuân,
trưởng phòng Lưu của một đơn vị cấp dưới là người đầu tiên đến văn phòng giám
đốc Tống. Vừa bước vào phòng đã tự kiểm điểm rằng, Tết năm nay bận tối cả mắt,
không có thời gian thân chinh đến nhà giám đốc chúc Tết, vậy nên hôm nay đến
đây tạ lỗi, vừa nói vừa dúi vào tay giám đốc một chiếc phong bì. Giám đốc đang
định nói câu cám ơn cho phải phép thì lại có khách đẩy cửa bước vào, vô tình
nhìn thấy cảnh này. Giám đốc Tống đành nghiêm mặt nói: “Sao cậu lại dám làm cái
trò này? Thế này là hại tôi đấy. Định đẩy tôi vào con đường tham ô hối lộ à?”.
Câu nói làm trưởng phòng Lưu ngượng chín cả mặt.
Một lát sau vài người nữa lục tục kéo vào
phòng giám đốc, cũng đưa phong bì, cũng nói lý do như trưởng phòng Lưu, nhưng
ai mà dám nhận nữa. Tuy nhiên trong lòng giám đốc Tống thấy bực mình, chỉ muốn
mắng: “Lũ ngu, sao không đến nhà mình? Bận không có thời gian à, ma nào tin
được”.
Về đến nhà, giám đốc kể lại chuyện này cho
vợ nghe và vợ cũng thấy bực mình lây. Phân tích tình hình, giám đốc Tống cũng
thấy nghi hoặc: Trước Tết nghe phong thanh, năm nay cấp trên có đợt điều chỉnh
với lãnh đạo một số cơ quan, chẳng lẽ mình nằm trong số đó? Cậu Lưu và một số
tay nữa rành thông tin lắm, có khi chúng biết trước chuyện này rồi, cái trò đến
văn phòng cơ quan đưa phong bì chỉ là giả vờ giả vịt thôi.
Giám đốc Tống liền bắt vợ đến nhà một lãnh
đạo cấp trên nghe ngóng tình hình. Vợ vội vàng đi ngay, không lâu sau trở về
mừng rỡ nói: Hoàn toàn không có chuyện đó, cái ghế giám đốc sở của ông vẫn vững
chãi. Lúc đó giám đốc Tống mới thở phào nhẹ nhõm.
Vài ngày sau đến khảo sát công tác tại đơn
vị cậu Lưu. Chiêu đãi bữa trưa, giám đốc và cậu Lưu đều uống hơi quá chén, hai
người dìu nhau vào phòng trong nghỉ ngơi. Giám đốc Tống rượu nhiều nhưng đầu óc
tỉnh táo, miệng giả vờ lè nhè hỏi: “Cậu … Lưu này … chúng ta … quan hệ … cũng
đâu đến nỗi … sao lâu nay … không thấy đến nhà chơi?”. Trưởng phòng Lưu thở dài
nói: “Anh Tống … anh tưởng em không muốn sao … nhưng chỉ tại … con chó.”
Chó nào nhỉ? Về nhà giám đốc Tống nghĩ lại
mới chợt nhớ ra, cậu Lý ở tầng một có nuôi một con chó rất to. Kể cũng lạ, con
chó ấy ban ngày nằm lì trong nhà, nhưng cứ ban đêm lại chui ra phục ở cửa cầu
thang. Thử nghĩ xem, đến nhà giám đốc chơi, dù sao cũng không phải là quang
minh chính đại, vậy nên thấy con chó to tướng phục đấy thì ai mà dám lên tầng
nữa? Giám đốc Tống rủa thầm: Cái thằng cha Lý đáng ghét này, chặn đứt con đường
tài lộc của mình.
Thật ra cậu Lý ấy cũng đáng thương, sau
khi cưới không được phân nhà, đành phải thu dọn cái buồng xép tầng một ấy làm
nơi hai vợ chồng chui ra chui vào. Chỗ đó vừa tối tăm, vừa ẩm mốc, chuột bọ lại
nhiều, đúng là khó mà chịu nổi. Sở đã mấy lần chia nhà mới, nhưng chẳng đến
lượt cậu ta. Cũng tại cái cậu này ki bo, nếu chịu khó đến nhà giám đốc Tống thì
đã chẳng đến nỗi ấy.
Giám đốc Tống lập tức tìm gặp cậu Lý, bắt
xử lý ngay con chó, nhà tập thể cơ quan ai cho phép nuôi chó? Nhưng cậu Lý nói,
nuôi chó có giấy phép đàng hoàng, hoàn toàn hợp pháp. Giám đốc đành chịu. Vài
ngày sau, giám đốc bèn chỉ đạo các phòng ban liên quan gấp rút điều chỉnh cho
cậu Lý một căn hộ hai phòng, rốt cục coi như đã tống khứ được “ôn dịch” chặn
đường tài lộc của mình.
Giám đốc Tống nào ngờ, hôm chuyển nhà, vợ
cậu Lý mặt mày hớn hở nói với chồng: “Mai trả con chó cho người ta đi,
nhà được phân rồi, không cần thiết phải nuôi nữa. Hi… hi, chiêu của anh đúng là
tuyệt thật.”
Tác giả: Từ
Ngạn
Dịch giả: Ngọc Khanh
Nguồn: Tiểu thuyết mini – Trung Quốc; Số
1-2001

No comments:
Post a Comment